• Nhật ký Trường Sa của chàng trai tuổi hai mươi.

    Gia tài của chàng trai trẻ tuổi 20 là những tháng ngày bên cạnh bao la biển nước nơi hải đảo xa xôi mà gần gũi.

    Không bước vào môi trường đại học như những người bạn đồng trang lứa khác, Quốc Tuấn tuổi hai mươi lên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự nơi Quân cảng Cam Ranh, bởi vì cậu mang trong mình nhóm máu thích-thám-hiểm và trót lỡ say đắm đại dương mênh mông.

    Sinh năm 1997 tại Biên Hòa, chàng trai trẻ gia nhập quân ngũ tại nơi cách xa nhà của mình đến hơn 7 tiếng đường bộ. Chọn Cam Ranh làm nơi mình sẽ cống hiến tuổi trẻ, gia nhập quân đội với quân chủng hải quân, 9X không chỉ dành thanh xuân để phục vụ Tổ quốc, mà còn là trải nghiệm những tháng ngày tuổi trẻ ở đây.

    Chàng tân binh cặm cụi bên máy tàu

    Ngày 1

    7 tiếng đi xe dù không phải làm gì cả nhưng mình cảm thấy mệt. Tâm trạng lúc này của mình là gì nhỉ? Có lẽ là nôn nóng được nhập ngũ chăng? Haha. Thật không ngờ có lúc mình lại suy nghĩ như thế, hóa ra mình háo hức trông chờ điều này rất nhiều. Nghĩ đến việc được lên tàu chiến và bơi ra biển, dù là 14 tiếng để đến được cũng không thành vấn đề gì. Hy vọng mọi thứ tốt đẹp…

    Nhớ lại lúc nhận được giấy báo gọi nhập ngũ, Quốc Tuấn thú thật có chút lo lắng và xem đó là quyết định không thể lựa chọn khác đi, nhưng khi nghĩ đến cảnh được đắm chìm giữa mây trời và sóng biển và được ngắm nhìn đất nước mình từ nơi đầu sóng ngọn gió, cậu lại hào hứng hơn bao giờ hết.

    Từ tâm trạng không muốn nói về chuyện mình đi lính, cậu bạn đã chuyển sang tâm thế tự hào khoe với cả thiên hạ rằng mình được thực hiện nghĩa vụ quân sự, không phải vì đây là cơ hội quý báu để chàng trai trẻ được trải nghiệm những điều mới lạ mà còn là vì đây là dịp cho phép cậu chung tay bảo vệ quê hương.

    Ngày 8

    Hôm nay tròn một tuần mình đến nơi này. Quả là một tuần với đầy trải nghiệm, có thể nói số lượng trải nghiệm trong cả đời cũng không bằng vỏn vẹn 7 ngày qua. Mình bây giờ là tân binh rồi, dù chưa thật sự làm được điều gì lớn lao lắm, nhưng ít nhất mình cũng ra dáng một anh lính rồi này.

    Lên chuyến xe chạy thâu đêm, cuối cùng Tuấn cũng đến được điểm tập trung ở Khánh Hòa rồi bắt đầu hai năm thực hiện nghĩa vụ của thanh niên. Thời gian đầu khi là một tân binh, cậu bạn được huấn luyện như những đứa trẻ học vỡ lòng, chỉ có lý thuyết và những bài học cơ bản.

    Ngày 31

    Hôm nay Mặt Trời vẫn mọc ở hướng đông như suốt một tháng vừa qua, nhú dần lên cao từ đường thẳng nơi trời và biển nhập lại làm một. Hóa ra làm lính biển là như thế này, sáng thức đứng ở mũi tàu nhìn về hướng đông và ngắm bình minh dần ló dạng, bắt đầu ngày mới với ly cà phê trên tay và buổi tập đầu ngày với anh em trong đội.

    Sau 3 tháng làm lính mới, Tuấn được biên chế đến đơn vị mới để học chuyên môn nghiệp vụ Máy tàu. 6 tháng tiếp theo sau khi nhuần nhuyễn những kiến thức về máy móc trong tàu, cậu được tiếp tục chuyển đi đến Tàu hộ vệ Tên lửa, thuộc Lữ đoàn Tàu chiến thép nhất nhì trong Vùng 4 Hải Quân.

    Cuộc hành trình tính bằng ngày, đếm bằng hải lý

    Ngày 198

    Năm nay là năm đầu tiên mình ăn Tết xa nhà, ăn Tết trong tàu chiến neo đậu giữa quân cảng. Ăn xong cái Tết trong quân đội này thì cũng sẽ đến tháng 3, tàu của mình nhận nhiệm vụ tại Quần đảo Trường Sa trong vòng 2 tháng. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là trong 2 tháng đó, tàu mình sẽ neo đậu ở gần đảo và trời ơi, còn gì tuyệt vời hơn khi được đến gần Trường Sa tới như vậy. *hú hét*

    Sau khi hoàn thành những khóa huấn luyện và đã lận lưng được những ngón nghề hàng hải, đội của Quốc Tuấn nhận được nhiệm vụ đi đến Trường Sa. Dù chỉ neo tàu ở đó trong 2 tháng, nhưng cậu bạn vô cùng sung sướng vì đây là một điều anh chàng chưa bao giờ nghĩ đến khi nhập ngũ.

    Được ở trong tàu chiến, được làm lính hải quân thì thôi chứ, đằng này còn được đi thẳng đến Trường Sa. Đó cũng là năm đầu tiên 9X ăn Tết xa nhà, dù nhớ gia đình nhưng cứ nghĩ đến 60 ngày ở đảo, cậu lại mong những ngày nghỉ này trôi đi qua thật nhanh.

    Ngày 237

    Chỉ còn ngày mai nữa là mình sẽ được đến gần với Trường Sa, sau một tháng đơn vị cho chuẩn bị nhu yếu phẩm đầy đủ, cuối cùng ngày này cũng đã đến. Hình như hôm qua mình ngủ không đủ, chắc là do quá trông chờ đến ngày này đây mà.

    Vì cuộc sống ở đảo sẽ rất thiếu thốn, nên mình cùng đồng đội phải chuẩn bị rất nhiều thứ: nước uống, đạn, dược, trang thiết bị và đồ dùng cá nhân. Nước là thứ cần nhất và cũng là hiếm nhất, vì thế cả đội phải cạo đầu do chỉ được tắm một lần một tuần. Về cơ bản thì đây là con tàu chiến chở đầy thầy tu. Con cũng cảm ơn mẹ vì đã gửi cho con những thứ cần thiết để sống trên đảo.

    Các anh em trên tàu anh cũng tay xách nách mang, cứ ngỡ là được xuất ngũ về quê không ấy. Nhưng riêng mình, mình nỡ lòng nào tiêu hết tiền phụ cấp để mua 15 cuốn sách. Ờ thì con người không thể sống thiếu thức ăn và nước uống, nhưng ẵm thêm một chồng sách thì cũng đâu có gì là kì cục quá đâu phải không nhỉ.

    Ngày 238

    “Giong buồm và ra khơi nào các chàng trai!” Mình cứ đinh ninh mình sẽ được nghe câu nói đó từ chỉ huy, nhưng thực tế chỉ là những khẩu lệnh đặc sản của quân đội. Và nó cũng báo hiệu những chông gai sắp tới mà mình cùng đồng đội sẽ được nếm trải.

    29 tiếng từ đất liền di chuyển ra đảo là 29 tiếng địa ngục thật sự. Lúc mới khởi hành thì biển rất êm, nhưng sau khi ra khỏi biển thì sóng bắt đầu mạnh dần. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình được chứng kiến cảnh những con sóng cao vài mét thay nhau cố gắng đè bẹp con tàu sắt đang lắc lư không ngừng nghỉ tưởng chừng như muốn lật.

    Sóng cứ vỗ thỏa thính vào bụng thuyền, thuyền thì nhu nhược mặc cho sóng đùa giỡn mà nghiêng lắc qua lại. Mình nằm lên giường, nhắm mắt lại rồi nghe bài hát yêu thích, mặc cho bụng trống rỗng nhưng tại sao mình vẫn muốn nôn ọe vậy nhỉ. Mở mắt nhìn quanh, hóa ra ai cũng như mình. Cha nội mình đánh giá là khỏe mạnh nhất thì ra cũng vật vờ vì sóng biển. Thật nể những chú ngư dân đi biển xa bờ.

    Mỗi hải lý tiến xa ra biển là mỗi một chân trời mới được mở ra trong đôi mắt của chàng trai tuổi đôi mươi. Trước khi thực hiện nghĩa vụ quân sự, Tuấn đã một mình cưỡi xe máy đi khắp các tỉnh thành ven biển Việt Nam, cứ ngỡ mình đã chạm được đến nhiều nơi, hóa ra chuyến đi này còn khiến mình ngỡ ngàng hơn nữa.

    “Giới hạn của mỗi người là do bản thân họ đặt ra. Tháng ngày ở Trường Sa đã mở rộng giới hạn của mình nhưng đó vẫn chưa phải là điểm xa nhất. Từ chuyến đi phượt xuyên Việt, mình đã thấy yêu quê hương vô cùng vì nó quá đẹp, bây giờ đi ra đảo, mình lại càng yêu đất nước mình nhiều hơn,” Tuấn chia sẻ.

    Sau hơn một ngày dài như một thế kỷ đánh vật với sóng biển, tàu của đội đã đến được Trường Sa. Đồng đội là những chàng trai như Quốc Tuấn, cả cuộc đời chỉ quanh quẩn trong thành phố với xe cộ bụi đường, giờ đây lần đầu tiên được biết thế nào là mảnh đất quê hương nơi cách xa 400 hải lý.

    Hai tháng phiêu lưu tại ngôi nhà mới

    Ngày 250

    50 con người bao gồm cán bộ sĩ quan và chiến sĩ đều ăn uống, công tác, học tập và sinh hoạt trên con tàu chiến đang neo đậu lênh đênh giữa biển. Nước ngọt rất thiếu thốn, mọi người phải dùng nước biển để tắm sơ qua, và sau đó mới dùng nước ngọt để xối lên sau cùng.

    Có những lúc nước mang theo bị cạn nên 3 ngày mới được tắm một lần. Những lúc như thế này khi có cơn mưa ập tới, anh em chiến sĩ mừng còn hơn bắt được vàng, khuôn mặt ai cũng tươi roi rói. Tranh thủ tắm mưa rồi lấy can dự trữ nước. Chưa bao giờ được tắm mưa mà hạnh phúc như thế này.

    Ngoài thức ăn dự trữ mang theo thì anh em còn chuẩn bị sẵn cần câu và lưới, phục vụ cho công tác tăng gia sản xuất. Thời gian rảnh thì cả đội ngồi lại với nhau, làm ấm trà cùng nhau tâm sự chuyện đời, chuyện lính rồi từ từ thả những sợi dây câu xuống dưới biển.

    Cứ đều đều một buổi chiều tối như vậy, anh em câu được rất nhiều cá biển tươi, tha hồ mà ăn đến phát ngán. Có hôm vài đồng chí câu được vài con cá to cỡ bắp đùi, dài cỡ 1 mét hơn. Thế là xúm nhau lại chụp hình với con cá, xong rồi nướng hoặc hấp lên ăn là bá cháy luôn.

    Quốc Tuấn chia sẻ chuyện về đời lính như thể cậu là một kẻ phiêu bạt giang hồ, đang thưởng thức cuộc sống và chiêm ngưỡng vẻ đẹp của quê hương. Ở nơi tuyến đầu của Tổ quốc, nơi nguy hiểm luôn rình rập dù nói theo bất cứ nghĩa nào, nhưng những chàng trai không nghĩ mình mang trọng trách nặng nề với đất nước để vô tình tạo thêm áp lực, họ chỉ đang tận hưởng những tháng ngày quân ngũ một cách tươi vui nhất.

    Khi được hỏi có sợ không khi ở nơi đầu sóng ngọn gió như vậy, chàng trai trẻ cũng chỉ cười và nói, “Làm gì có ai sợ hãi khi ở trong ngôi nhà của mình. Dù cách xa hàng trăm hải lý đến bờ biển đất liền gần nhất, nhưng mình vẫn cảm thấy rất thân thuộc bởi đã xem Trường Sa như là nhà.”

    Ngày 271

    Có những hôm đang ngủ lúc nửa đêm, tàu bật còi báo động hú hét ồn đến nỗi người chết cũng phải bật dậy. Lúc này cả đội phải vào tinh thần sẵn sàng và chuẩn bị cho mọi tình huống. Nhưng hóa ra đó chỉ là cơn giông kéo đến quấy rối, anh em nhanh chóng ra ngoài tàu để ràng đồ đạc để không bị rơi vỡ thứ gì.

    “Mình tự hỏi nếu có căng thẳng quân sự xảy ra thật thì mọi chuyện sẽ như thế nào nhỉ? Những cậu lính mới một tuổi quân như mình thì làm được gì nhỉ? Nhưng dù là gì xảy ra đi nữa, mình có lẽ sẽ làm hết sức trong khả năng có thể. Đứt tay chảy máu đã đau xót lắm rồi. Huống chi biển đảo là một phần gắn chặt với cơ thể mang dáng dấp hình chữ S này”, chàng trai trẻ tâm sự.

    Mỗi buổi sáng thức giấc, ánh sáng Mặt Trời lại lấp đầy quần đảo và con tàu. Mỗi buổi tối ngả lưng, bầu trời sao lại kéo đến tỏa chiếu ánh sáng nhẹ nhàng lên vạn vật bên dưới. Sóng biển cứ vỗ về, những ngày tháng nhẹ nhàng tại Trường Sa nhanh chóng trôi qua, dù không có biến cố gì nhưng đó vẫn là những tháng ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời của chàng lính trẻ, cậu đã vinh dự được làm người bảo vệ Tổ quốc từ nơi xa xôi vạn dặm.

    “Làm gì có nỗi sợ nào là lớn đến mức không dám đối mặt. Mình chỉ sợ không còn đủ sức để ngắm nhìn quê hương tươi đẹp biết bao,” Trần Quốc Tuấn chia sẻ và rất mong muốn lại được trở về ngôi nhà xa xôi đó một lần nữa để cùng đồng đội mình ngắm nhìn quê hương bát ngát. ✦

    Bài: Quang Niên. Ảnh: Quốc Tuấn.

    Bài được đăng lần đầu tại SaoStar.

  • Chú mèo tên Tèo bám “sen” chạy xe ôm khắp Sài Gòn.

    Ngồi yên trên xe máy theo “sen” cùng đi khắp Sài Gòn, chú mèo tên Tèo không làm gì ngoài việc tỏ ra dễ thương.

    Đội trên đầu chiếc nón đan lát nhỏ xíu, chú mèo lim dim đôi mắt khi gió trên đường thổi nhẹ vào mặt. Bất chấp rất đông xe chạy xung quanh, bé mèo vẫn nằm yên, theo “sen” đi đến mọi nẻo đường.

    Hình ảnh đó khiến người đi đường chú ý và làm “dậy sóng” mạng xã hội. Chú mèo vai chính này của cậu bạn Mai Văn Dễ, quê ở Đồng Tháp, hiện đang sống tại Sài Gòn.

    Gặp cha con Mai Văn Dễ và Mai Văn Tèo tại công viên một chiều nắng.
    Gặp cha con Mai Văn Dễ và Mai Văn Tèo tại công viên một chiều nắng.

    Chú mèo dạn dĩ được Dễ đặt tên là Tèo, mà đầy đủ là Mai Văn Tèo.

    “Tèo hiện nay một tuổi rưỡi, em có sở thích là ngồi xe máy. Buổi chiều mát trời, mình dẫn xe ra ngoài để đi làm thì em sẽ chạy theo rồi tự nhảy lên xe và ngồi yên,” Dễ chia sẻ.

    Ai mà cưỡng lại được sự dễ thương quá đáng này chứ?
    Ai mà cưỡng lại được sự dễ thương quá đáng này chứ?

    Và thế là, mỗi buổi chiều từ sau 4 giờ cho đến tối, bất cứ hành khách nào may mắn bắt được xe của Dễ đều được cơ hội ẵm và nựng mèo.

    Em không ngủ, em chỉ tận hưởng chiều buông thôi.
    Em không ngủ, em chỉ tận hưởng chiều buông thôi.
    Em bé tắm nắng chiều.
    Em bé tắm nắng chiều.

    Ban đầu chàng trai mang theo mèo vì muốn thú cưng của mình không bị căng thẳng khi ở nhà cả ngày, nhưng hóa ra chú mèo cũng biết kiếm tiền phụ “sen”.

    “Có nhiều cuốc xe mình chở khách đến điểm cuối, nhưng khách không chịu xuống mà kêu mình chạy tiếp vài vòng nữa rồi trả tiền thêm vì muốn được nựng mèo chút nữa. Có nhiều lúc khách boa thêm đến vài chục ngàn đồng, nói là tiền mua thức ăn cho mèo. Bé Tèo vui lắm,” chàng trai cho biết.

    Em bé Tèo dạo phố.
    Em bé Tèo dạo phố.

    Buổi tối, “hai cha con” thường ra đường đi bộ Nguyễn Huệ để hóng mát. Tại đây, Dễ gặp mặt bạn bè trong các hội nhóm yêu thú cưng, trong khi đó chú mèo được gặp các fan gần xa. Bé mèo nhanh chóng chiếm mọi spotlight ở nơi xuất hiện.

    Không một ai là không dừng xe tắp lề để nựng em.
    Không một ai là không dừng xe tắp lề để nựng em.

    Mai Văn Dễ có tình yêu to lớn với động vật. Ngoài chú mèo giống Ba Tư hiện đang nuôi, cậu trước đây từng sở hữu nhiều con vật khác từ lành tính như chó, mèo, thỏ cho đến dữ dằn như trăn hay rắn.

    Sau khi ra trường, Dễ quyết định đi làm thay vì học tiếp. Cậu chọn làm công việc tài xế xe ôm công nghệ và shipper để chủ động thời gian, được đi nhiều nơi.

    Anh chàng Dễ cho biết mình đã “chinh chiến” qua 7 hãng xe ôm công nghệ và giao hàng khác nhau vì nhiều lý do. Nhưng dù sao đi nữa, anh cảm thấy hài lòng với công việc hiện tại vì thu nhập tốt, có thể linh động thời gian để làm nhiều điều mình thích.

    Ngoài công việc chính, cậu bạn còn làm foster trong thời gian rảnh. Đây là công việc đi tìm nhà cho những bé mèo vô chủ, chữa bệnh hay giải cứu động vật bị thương do gặp tai nạn.

    Nựng mèo không tính phí. Chưa đã ghiền thì mình đi xa thêm tí.
    Nựng mèo không tính phí. Chưa đã ghiền thì mình đi xa thêm tí.

    Dễ cho biết không phải ai cũng thích mèo và tiếp xúc được với mèo, nhưng phần lớn khách đi xe vẫn thích thú và xin được nựng bé Tèo.

    Dễ cũng bật mí mình không tính phí nựng mèo. Do đó, nếu vô tình bắt được cuốc xe đặc biệt này, mọi người cứ thoải mái chơi với bé Tèo nhé. ✦

    Bài và ảnh: Quang Niên.

    Bài được đăng lần đầu tại SaoStar.

  • Năm học mới ở lớp học “truyền dịch” sự sống.

    Căn phòng nhỏ lọt thỏm giữa Bệnh viện Ung bướu TP.HCM, là lớp học đầy ắp tình thương của những giáo viên và học trò đặc biệt.

    Truyền dịch, truyền kiến thức

    Đúng 14 giờ, mỗi chiều thứ sáu từ năm 2009 cho đến nay, dù không có tiếng trống trường hay chuông báo, nhiều bệnh nhi đang nằm chữa trị dài hạn ở bệnh viện nhanh chóng bước vào phòng học chung.

    Các cô và các bạn tình nguyện viên đã sắp xếp bàn ghế, chuẩn bị tập vở để các em bắt đầu buổi học.

    Học viên là những cô cậu bé có đôi mắt sáng, không may mắc phải các chứng ung thư quái ác.

    Có bạn không còn sợi tóc nào do quá trình hóa trị, có bạn tay chân yếu không thể đứng vững hay cầm bút, một vài bạn khác thì khó tập trung, đôi khi còn gây rối do không tự kiểm soát được bản thân.

    Các bạn sinh viên đến đây tham gia tình nguyện dạy học.
    Các bạn sinh viên đến đây tham gia tình nguyện dạy học.

    Những bạn nhỏ còn khỏe thì tự đến lớp, có bạn sức khỏe yếu được cha mẹ cõng đến. Ngồi học trong lớp, tay phải cầm bút, tay trái được tiêm ống dẫn dịch từ bình truyền treo lủng lẳng ngay bên cạnh.

    Những túi dung dịch được đặt cạnh bàn học.
    Những túi dung dịch được đặt cạnh bàn học.

    Trong giờ học văn hóa, các bệnh nhi được học môn Toán và Tiếng Việt. Các bạn ở lớp này trải rộng từ lớp 1 đến lớp 9.

    Trên chiếc bàn ở góc lớp là một chồng tập vở rất dày, chứa toàn bộ tập viết và sách học của hơn 300 “cựu học sinh”. Trong số đó, chỉ có ít bạn may mắn được về nhà chữa trị và tiếp tục học tập ở trường, nhiều bạn kém may mắn hơn khi ước mơ tới lớp đành dở dang.

    Mẹ xem con học bài từ bên ngoài.
    Mẹ xem con học bài từ bên ngoài.

    Hoàn thành giờ học chữ, các tình nguyện viên bắt đầu xếp bàn ghế, tạo không gian rộng cho các bạn bắt đầu học hát, nhảy múa. Những bài ca thiếu nhi vui nhộn giúp các bạn quên đi mệt mỏi do bệnh tật, cùng nhau sinh hoạt hòa đồng.

    “Chừng nào còn khỏe thì tôi còn đến lớp”

    Lớp học đặc biệt này là một nỗ lực chăm sóc tinh thần cho các bệnh nhi ung thư, thuộc chương trình “Ước mơ của Thúy”, được phụ trách bởi cô giáo Đinh Thị Kim Phấn.

    Trước đây cô Phấn thường tham gia các hoạt động tình nguyện ở bệnh viện rồi dần dần bén duyên với lớp học, trở thành giáo viên phụ trách chính ở đây.

    Cô giáo Đinh Thị Kim Phấn cùng học trò của mình tại lớp.
    Cô giáo Đinh Thị Kim Phấn cùng học trò của mình tại lớp.

    Giáo viên ở lớp học này đều là những cô giáo về hưu, với tình yêu thương trẻ mà sẵn sàng tình nguyện dạy học ở đây trong suốt nhiều năm qua.

    Bên cạnh đó, sinh viên ở các trường đại học, cao đẳng trên địa bàn thành phố cũng đến đây để làm tình nguyện. Thời gian đầu các bạn làm việc để lấy điểm rèn luyện ở trường, nhưng giờ đây các bạn đến với lớp học bằng tấm lòng chân thành, vì yêu thương trẻ.

    Cô Đinh Thị Kim Phấn hướng dẫn các bạn nhỏ học bài và sinh hoạt văn nghệ.
    Cô Đinh Thị Kim Phấn hướng dẫn các bạn nhỏ học bài và sinh hoạt văn nghệ.

    Cô Phấn chia sẻ, “Cô có thể nhớ gần hết những học sinh đã theo học tại lớp, rất nhiều em đã không còn học ở đây, nhưng cô vẫn lưu trữ lại tập sách và hình ảnh của các em ngày còn theo học.”

    Bình truyền dịch và tủ sách đầy.
    Bình truyền dịch và tủ sách đầy.

    “Trong số những em ở đây, có khoảng 30% đã được điều trị khỏi bệnh và trở về nhà tiếp tục học tập. Các em tuy học trễ hơn so với độ tuổi nhưng nhờ siêng năng mà đạt được thành tích cao. Song, đáng buồn là có những em không qua khỏi, vĩnh viễn không thể tiếp tục đi học.

    Nhớ những ngày đầu tiên mở lớp, nhìn thấy những đứa trẻ đầu không còn tóc, tay chân đỏ ửng các vết kim tiêm chích, gương mặt xanh xao nhưng vẫn cầm vững bút trong tay để viết bài, hình ảnh đó luôn theo tôi trong suốt những năm đứng lớp và trở thành động lực to lớn để tôi duy trì lớp học này đến cùng. Chừng nào còn sức khỏe thì tôi còn đến lớp,” cô Phấn ngậm ngùi chia sẻ.

    Cô giáo hưu trí hết mình vì tương lai của các bệnh nhi.
    Cô giáo hưu trí hết mình vì tương lai của các bệnh nhi.

    Cầm tay một bé gái đã từ lâu không được sở hữu mái tóc dài, cô giáo Loan nắn nót từng nét chữ để giúp em viết đẹp các chữ cái.

    Chữ “k” với các nét cong xiên phức tạp, khiến đôi tay nhỏ của cô bé mỏi mệt. Người giáo viên kiên nhẫn dõi theo từng nét chữ và động viên mỗi khi học trò của mình có ý định bỏ cuộc.

    Em bé rèn viết chữ đẹp tại lớp học đầy ắp tình thương.
    Em bé rèn viết chữ đẹp tại lớp học đầy ắp tình thương.

    “Đối với bất cứ học sinh nào trong lớp, tôi cũng xem như là con của mình ở nhà. Chừng nào còn đủ khả năng, tôi sẽ vẫn dạy dỗ các em tử tế. Tôi luôn cố gắng hết sức mình để dạy các em, tôi sợ thời gian không còn nhiều, điều này khiến cho lòng tôi day dứt.

    Những ngày đầu tiên khi tham gia lớp học vào 5 năm trước, tôi nhận kèm cặp một cậu bé mắc ung thư não. Cậu bé gặp khó khăn trong việc nhận thức, chứ đừng nói là tiếp thu bài học, nhưng vẫn ham muốn được học hỏi để hiểu biết. Tôi dạy em được vài buổi thì biết tin em đã không còn trên cõi đời này,” cô Loan kể lại.

    Những “chiến binh quả cảm

    Mỗi học sinh đến lớp đều mang trong mình những căn bệnh khác nhau và những hoàn cảnh cá biệt. Bước chân vào lớp, những tia sáng về một tương lai xa xôi và khát khao chinh phục tri thức khiến các em thân thiết nhau hơn.

    Cậu bé tên Giang không bao giờ là không cười vui.
    Cậu bé tên Giang không bao giờ là không cười vui.

    Ngồi yên ở góc phòng, đánh vần ê a từng chữ cái, cậu bé Giang 8 tuổi đang cố gắng hoàn thành bài học tập đọc của mình.

    Khi bắt gặp ống kính máy ảnh, em bé mở miệng cười thật tươi và chia sẻ ước mơ trở thành bác sĩ. “Con muốn lớn lên sẽ làm bác sĩ, vì làm bác sĩ mới có thể cứu được người bệnh như con.”

    Cha mẹ của Giang từ Thanh Hóa chuyển vào Bình Dương để làm công nhân, gia đình vào Nam lập nghiệp chưa được bao lâu thì hay tin cậu con trai một mắc ung thư máu. Giang đã điều trị nội trú tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM trong suốt hai năm qua.

    Giờ đây khi đã bước sang 8 tuổi, cậu bé vẫn chưa thể đến trường như các bạn đồng trang lứa. Cha mẹ của bạn phải thay phiên nhau, vừa đi làm, vừa chăm sóc bạn trong những tháng ngày nằm viện.

    Em bé Giang và mẹ.
    Em bé Giang và mẹ.

    Nét chữ được nắn nót bằng màu mực tím, lấm tấm vài vết lem, cô bé Hạnh 10 tuổi đang cố viết bức thư ngắn kể về nghề nghiệp mong muốn.

    Trong lá thư được trình bày ngay ngắn, bạn ước mình sẽ trở thành một giáo viên để dạy học những người bạn kém may mắn khác như mình.

    Cô bé Hạnh nắn nót viết từng chữ cái.
    Cô bé Hạnh nắn nót viết từng chữ cái.

    Chia sẻ về những kỷ niệm buồn vui trong suốt một thập niên đứng lớp, cô Phấn bồi hồi nhớ lại cậu bé Khương Đằng với chứng ung thư xương.

    Những ngày đầu nhập viện và tham gia lớp học, Đằng vẫn còn đầy đủ tay chân, nhưng qua nhiều lần phẫu thuật, lần lượt tay chân của em bị cắt bỏ.

    Hạc giấy chất chứa hy vọng và hoài bão cho những con người ở nơi đây.
    Hạc giấy chất chứa hy vọng và hoài bão cho những con người ở nơi đây.

    Đến cuối cùng, Đằng chỉ còn mỗi tay trái nhưng vẫn đến lớp đều đặn vào mỗi tuần để sinh hoạt với cô và các bạn.

    “Tôi còn nhớ mãi một bài văn của em ấy, văn phong bình dị hiền hòa đúng như tính cách của người con Nam Bộ. Ước mơ của em chỉ đơn giản là một gia đình có cha có mẹ, em được đến trường đi học như bạn bè, đến tối cha mẹ đi làm đồng về, cả gia đình cùng nhau ăn cơm,” cô Phấn kể lại.

    Cuốn tập dùng để viết của Đằng ngày nào được cô Phấn lưu lại trong điện thoại. Tinh thần đừng bao giờ bỏ cuộc từ cậu bé đầy nghị lực được cô giữ lại trong trái tim nhân hậu của mình.
    Cuốn tập dùng để viết của Đằng ngày nào được cô Phấn lưu lại trong điện thoại. Tinh thần đừng bao giờ bỏ cuộc từ cậu bé đầy nghị lực được cô giữ lại trong trái tim nhân hậu của mình.

    Cậu học trò quê Long An đó là một trong những “chiến binh” cừ khôi nhất từng theo học ở lớp. Hoàn cảnh nghiệt ngã cuốn trôi đi tất cả những gì thuộc về cậu, nhưng không vì thế mà cậu bé chịu buông xuôi mà đầu hàng.

    Đằng đến lớp suốt hai năm liền. Cậu bé với gương mặt sáng ấp ủ bao hoài bão, rồi cũng đã ra đi vĩnh viễn trong sự tiếc thương của cô và trò.

    Hy vọng và lạc quan là thứ gắn kết mọi người.
    Hy vọng và lạc quan là thứ gắn kết mọi người.

    “Các em ở lớp học này đều là những “chiến binh” quả cảm trong cuộc chiến chống lại bệnh tật. Suốt 10 năm qua, tôi đứng lớp với bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, quãng thời gian này để lại trong tôi sự bình yên nơi tâm hồn. Giữa phố thị đông đúc với bao bộn bề lo toan, lòng tôi lại được nhẹ nhàng khi đến lớp dạy dỗ các em,” cô Phấn tâm sự.

    Hôm nay, cùng với hàng triệu học sinh trên cả nước, các em học sinh tại lớp học đặc biệt này cũng được các cô tổ chức lễ khai giảng thật trang trọng và ý nghĩa để bắt đầu một hành trình mới. ✦

    Bài và ảnh: Quang Niên.

    Bài được đăng lần đầu tại SaoStar.