Một: Hải mập ăn hiếp.
Anh Sơn đi quanh nhà và chỉ mất đúng một phút để hoàn thành chuyến tham quan. Sơn nói với cha, “Nhà mình bao nhiêu năm vẫn y như vậy hả ba? Nhỏ xíu, chật chội, cũ kỹ, mục nát, rách rưới, xụp xệ, muốn sụp tới nơi.” Chú Sáu cười trừ, “Ờ, thì tao đi bưng đồ mướn ngoài chợ, thằng Cu Đen đi học, đâu có ai làm gì ra tiền nhiều đâu mà sơn sửa nhà cửa.” Sơn ra sàn nước phía sau, “Trời đất, cái chỗ này vẫn như vậy luôn. Vậy Cu Đen nó cũng đi tắm ở sau hả ba?” Cha gật gù tỏ vẻ đồng ý xen lẫn ngại ngùng. Sơn phá lên cười với Tân, “Haha, mày giống anh hồi đó rồi đó Cu Đen. Hồi đó tao 18 tuổi, là mày nhiêu ta, à ừ, hình như 8 tuổi, ừ, chắc mày 8 tuổi, tại vì tao lớn hơn mày 10 tuổi mà. Ý tao là, tao 18 tuổi rồi mà ổng bắt tao phải tắm ngoài đây nè. Tao nhục như chó mà tại nhà nghèo quá nên cũng phải chịu. Giờ mày nhiêu tuổi rồi Cu Đen? À, nãy mày nói 13, 14 gì hả? Ờ, 13, 14 thì cũng chưa lớn lắm, cũng còn con nít, còn nhỏ xíu hà. Mà đi tắm mỗi ngày ở ngoài kia, mày thấy sao mậy?”
Tân đỏ mặt vì mắc cỡ, trả lời líu ríu trong miệng, “Dạ, dạ anh, thì, thì em cũng, cũng hơi ngại.” Sơn lại đưa tay xoa tóc cậu em trai, “Ừ, dĩ nhiên là phải ngại rồi. Mày cỡ này chắc chưa biết gì nhiều, nhưng khi không cởi đồ đứng ngoài trời thì cũng biết ngại chứ, đâu có đứt dây thần kinh mắc cỡ. Thôi được rồi, ráng đi, để tao kiếm tiền sửa nhà, cho mày chỗ tắm rửa đàng quàng. Chịu không?” Tân cười nhẹ chứ không hào hứng gì vì không biết tương lai đó có xảy ra hay không, “Dạ, dạ anh hai.” Cậu nhóc không muốn than vãn về điều kiện sống thiếu thốn vì nghĩ tới cha cả ngày quần quật mệt rã người ở chợ. Từ nhỏ, Tân đã tắm lộ thiên ở sàn nước sau nhà, cậu phải trần truồng múc nước sông lên để trữ đầy lu rồi dùng gáo dừa mà xối. Đôi lúc vì đói, cậu trượt chân rớt xuống sông, phải bơi qua bãi sình kế bên nhà để leo lên con hẻm phía trước. Những lúc như vậy, cậu bé trần truồng đi dọc theo con hẻm rồi đi vào nhà nhưng dù sao cũng không một ai trông thấy. Tân biết nhà mình nằm ở nơi hẻo lánh không được ai dòm ngó tới, nên cậu cũng không lấy làm mắc cỡ lắm nếu trần truồng đi quanh nhà. Cuối tuần ở nhà một mình, Tân cũng không mặc quần áo rồi thoải mái khỏa thân để học bài hoặc làm việc nhà, cậu bé nghĩ làm điều đó sẽ đỡ dơ một bộ đồ và vì vậy sẽ ít tốn công giặt đồ hơn.
Cha nói với anh Sơn, “Thôi. Mày ráng kiếm cái gì làm, ráng kiếm tiền, rồi lo cho mày trước đi. Người ta lớn lên đi làm cái này cái nọ, còn mày thì đi tù. Mày bị mất mấy năm so với người ta rồi, đừng có làm anh hùng nữa, mày cứ kệ thằng Cu Đen đi, để tao lo cho nó.” Sơn trả lời, “Con hiểu ý của ba, nhưng mà dù sao thằng Cu Đen cũng là em trai của con, nó còn nhỏ, con phụ ba lo cho nó cũng tốt mà.” Cha lại nói, “Ờ, thì mày muốn lo thì cứ lo, miễn sao mày đừng thiếu thốn hoặc làm cái gì ẩu tả nữa là được. Với lại, chuyện nó ở truồng đi tắm cũng bình thường à. Tại mày không ở nhà nên không biết, chứ ngày nào nó cũng tồng ngồng đứng ở ngoài đó, tao thấy nhiều rồi riết quen luôn.” Tân ngại đỏ mặt khi chuyện này được nói ra dù ai trong ba người cũng biết rõ chuyện đó. Anh Sơn nói, “Thôi, dù sao nó cũng lớn rồi, với lại thời buổi bây giờ hiện đại rồi, để con lo cho nó đàng hoàng, chứ, chứ để nó vậy quài, cũng tội nó.” Cha thở nhẹ mà nói, “Rồi, rồi. Tình cảm anh em cảm động quá. Tao không cản tụi bây nữa. À, tại mày nói nên tao mới nói. Mày ráng mua cho nó cái quần xì nha, ông thầy trên trường kêu tao mua cho nó quài á, mà trường bán mắc như quỷ, tao mua không nổi.”
Sơn hỏi, “Cũng được, nhưng mà quần xì thì ra chợ mua, chứ sao mua ở trường vậy?” Tân lúc này ngắt ngang, giành lời để nói giùm cha, “Dạ, anh Sơn, ý là trường em có quy định thụ phải mặc quần lót đúng chuẩn á. Mấy đứa bạn em bị rồi, nhiều đứa mặc quần mua ở ngoài khi bị kiểm tra là bị tịch thu quần rồi phạt nữa. Quần mua ở ngoài phải đúng chuẩn mới được, chứ quần không đúng chuẩn là bị phạt.” Sơn nhăn trán, “Trường gì kì vậy? Mặc đồng phục không đúng thì bị phạt còn hiểu được, chứ cái quần xì mà cũng kiểm soát nữa hả?” Cha Tân nói chen vào, “Thôi, tại vì không có tiền phải đi học trường cùi bắp thành ra vậy đó. Mấy ông thầy trên trường tào lao nhiều cái mà tao bực mình lắm. Mấy ổng còn bắt tụi con trai lớp 8 lớp 9 phải đi khám sức khỏe, mà vô đó mấy ổng cởi hết đồ của tụi nhỏ rồi đi mò cặc mò lỗ đít của tụi nó tùm lum hết. Thằng nào công thì khám cặc, đứa nào thụ như Cu Đen thì khám đít. Nói chung mày ráng mua giùm nó cái quần xì ở trường bán, cho nó đỡ bị mấy ông thầy hành lại là được rồi.”
Anh Sơn vẫn không hiểu lắm nhưng cũng chấp nhận vì nghĩ rằng có lẽ thế hệ sau này có nhiều đổi khác. Tân không kịp nói gì nữa thì cha kể thêm nhiều chuyện về Tân, mà cụ thể là những lần cậu phải trần truồng ở trên trường vì kiểm tra đồng phục, khám sức khỏe,… Tân đỏ mặt khi đứng trước cha và anh Sơn cứ liên tục nói về thân thể cậu đã phát triển trong tuổi dậy thì. Tân trần truồng nhiều rồi nhưng giờ đây đã bước vào tuổi dậy thì, cơ thể cậu đang lớn nhanh qua từng ngày, cậu đã biết mắc cỡ khi khỏa thân cũng như biết dè chừng để tránh ánh mắt của người khác bắt gặp cơ thể lõa lồ của mình. Tân bỏ đi ra sau nhà rồi đi ra nhà trước, cứ di chuyển đủ gần để vừa nghe được cuộc nói chuyện của cha và anh Sơn về cậu, mà cũng đủ xa để không chịu đựng sự mắc cỡ trực tiếp.
Cha kể nhiều chuyện nhưng có những chuyện cha sẽ không biết được. Chẳng hạn như có mấy hôm đang tắm rửa thì bỗng tàu lớn đi qua, những con tàu không đi thẳng từ nhánh sông trước mặt và lén lút xuất hiện từ nhánh sông phía bên trái để vượt qua mõm đất rồi đi về nhánh sông phía bên phải, tạo thành một vòng bao quanh căn nhà khiến Tân giật mình vội lấy gáo dừa che cu, rồi đứng im thin thít mà hồi hộp nhìn con tàu chậm rãi đi qua trước mặt. Mấy anh, mấy chú, thậm chí là mấy ông trên tàu thấy vậy liền chỉ trỏ, trêu chọc, cười giỡn khoái chí, khiến Tân càng mắc cỡ hơn. Cũng có những chiếc ghe nhỏ chạy lướt trên sông rất nhanh, bỗng dưng xuất hiện rồi biến mất ngay, khiến Tân đôi lúc phải lộ hàng vì không phát hiện kịp để che cu. Trong số mấy chiếc ghe đó có ghe của anh Hải, người ở xóm trên, dáng người lùn tũn, thân người mập mạp, da đen nhem nhẻm, trông rất dơ và rất gian, chỉ ở cách nhà Tân hai con hẻm. Anh mới làm nghề bắt cá vài năm trở lại đây sau khi cha anh chết. Mấy lần đi ghe qua đây, anh để ý căn nhà cũ ở mũi sông có chú bé chiều nào cũng tắm truồng, đôi lúc vạch cu đái thẳng xuống sông. Vậy là anh siêng đi đánh cá hơn hẳn.
Lần nào đi ngang gặp Tân thì anh cũng la lớn “Hế lô bé Tân! Anh Hải nè em!” khiến cậu bé giật bắn mình, bối rối tìm cách che cu – lúc thì lấy tay che, lúc thì lấy gáo dừa che – nhưng phần lớn đều không che kịp. Việc này xảy ra mấy tháng nay nhưng Tân không kể lại cho ai vì mắc cỡ, cậu đành bất lực không thèm che chắn nữa mà cứ để anh Hải nhìn thấy cơ thể trần truồng và con cu của mình mỗi khi anh đi ghe qua. Tân vốn dĩ không ưa mấy người mập vì mùi hôi cơ thể rất hôi đặc trưng từ họ, giờ lại gặp thêm tên mập rình mò này. Mới đây vào thứ bảy vừa rồi khi còn ở tuần cuối cùng của năm học, chiều hôm đó nước sông dâng cao tới ngang mặt đất, anh Hải lái ghe tới gần nhà Tân thì tắt máy, thả ghe trôi nhẹ trong im lặng và tắp vào bờ. Anh Hải leo lên nhà Tân, núp ở sau tấm tole, im lặng quan sát và lấy điện thoại để quay video cảnh chú bé trần truồng nấu cơm, quét nhà, đi tắm. Khi Tân tắm xong, cậu lấy khăn lau khô mình, thì anh Hải nhảy vồ ra và hét lớn “Hế lô bé Tân! Anh Hải nè em!” khiến cậu bé mất hồn tới xanh mặt.
Tân bối rối lấy khăn che cu rồi la lớn, “Bớ người ta! Bớ người ta! Cứu, cứu con với. Anh này, anh này ở đâu nhảy ra. Tính, tính làm gì? Tính dê tui hả? Bớ người ta!” Hải tiến tới gần hơn, cười nham hiểm, “La nữa đi bé. Nhà bé ở hóc bà tó, bé có la lớn hơn nữa cũng đâu ai nghe được.” Tân nhận ra điều đó là đúng, cậu không la nữa. Hải tiến tới gần hơn, Tân thấy rõ cơ thể mập mạp của tên này đang xông tới qua từng bước. Da hắn đen khắp người, chân như khúc giò heo nhưng đầy ghẻ lở và sẹo lồi, cặp vú lớn và phệ như hai trái mướp già đã úa, cái bụng như chiếc bánh cam nhồi quá nhiều đậu xanh khiến vỏ bánh nứt nẻ thành những sợi dài chạy song song, cả thân người trông như một hình thoi mất cân đối có xu hướng đổ thẳng về trước. Tân hoảng quá, cậu không tưởng tượng được cảnh bị thân người của tên mập ấy đè lên. Cậu đành bỏ khăn ra rồi nhảy tùm xuống sông, tay vịn vào cột bê tông để giữ nổi vì đang đói bụng và hoảng sợ nên không đủ sức để bơi.
Tên mập đứng trên bờ cười và nói, “Haha. Bé ơi, bé làm gì vậy? Bé nghĩ nhảy xuống sông là trốn được anh hả? Bé ở dưới tới sáng mai luôn nổi không? Bé tưởng bé là dân chài như anh hả?” Hải nhìn xuống nơi nhóc Tân đang cố bám víu lấy cột bê tông, mà nói, “Anh nói cho bé biết, là hồi nãy anh đã quay clip bé ở truồng nấu cơm và lau nhà rồi. Bây giờ bé không lên bờ thì cũng được thôi, nhưng anh sẽ gửi clip cho ba bé coi, rồi anh đăng clip lên mạng. Lúc đó ba bé sẽ nghĩ gì, mọi người sẽ nghĩ gì? Nghĩ thằng này nhìn ngoan hiền mà biến thái, nấu cơm mà cũng phô dâm được. Anh nói vậy thôi đó. Bây giờ bé khôn hồn thì leo lên bờ để anh nói chuyện, không thì thôi, không sao hết.” Nhóc Tân thở hổn hển vì mất sức dần, “Anh, anh Hải, sao, sao anh làm vậy với em? Em có kiếm chuyện gì với anh đâu. Anh chơi kỳ quá. Em, em lên thì cũng được, nhưng lỡ em lên rồi anh vẫn đăng clip thì sao?” Hải cười, “Thì thôi. Hahaha.” Tân cảm thấy bực tức, biết là không thể tin tưởng con người này, nhưng cậu cũng cảm thấy mất sức, nên đành bơi vào bãi sình kế nhà để leo lên bờ. Ở đó, cậu thấy ghe của tên kia đang đậu, cậu thả dây neo để ghe trôi đi cho bõ ghét, rồi mới đi vào nhà để trình diện.
Tân đứng ở sàn nước, tay che cu, mặt mũi nhăn nhó, “Rồi, em đây. Anh muốn nói chuyện gì?” Hải cười gian xảo, “Buông tay ra đi bé, che cặc làm gì nữa? Anh thấy hết cặc dái của bé rồi mà.” Tân mắc cỡ đỏ mặt nhưng vẫn phải bỏ tay che ra rồi đứng trần truồng hoàn toàn cho tên kia xem. Tân thấy Hải chảy nước miếng ra khỏi mép miệng mập mỡ, cậu nghĩ hoặc vì tên này cười gian nhếch mép quá nhiều, hoặc vì tên này thật sự đang rất thèm thuồng cậu vì cậu là một tiểu thụ thơm ngon. Hải xin số điện thoại của Tân nhưng cậu không có xài điện thoại, vậy là tên mập mở video cho xem trên máy của hắn. Tân coi và thấy chính cậu với rõ mồn một khuôn mặt, cậu đang trần truồng làm việc nhà, thậm chí có cảnh ghi lại hình ảnh con cu dài của cậu buông xõa và chạm vào nước rửa chén ở thao chén đặt ngay bên dưới háng. Hải mập cười và nói, “Ba của bé mà thấy đứa con trai không mặc quần áo đi rửa chén, đã vậy con cu còn rớt xuống thao chén, nhúng vô nước rửa chén, chắc ba cũng bé vui vẻ lắm đó ha.” Tân im thin thít vì cho rằng Hải đã uy hiếp được cậu, bởi lẽ lúc này cậu vẫn chưa biết rằng cha đã rõ chuyện cậu thường cởi truồng ở nhà.
Tên mập lấy điện thoại ra, bắt Tân giơ hai tay lên cao, xoay người tại chỗ thật chậm rãi để hắn quay thêm video và chụp thêm hình, tranh thủ đưa mũi hửi vào vùng nách láng mướt, trắng hồng, và không có lông. Hắn nói, “Bé thơm quá, bé ngon quá. Bé bao nhiêu tuổi rồi?” Cậu nhóc bực dọc, mùi hôi của tên mập – mùi cơ thể và mùi lao động tôm cá – xộc thẳng vào mũi cậu. Không dạ thưa gì nữa, cậu nói “13.” Hắn lại cười, “Thiệt luôn hả? Mới 13 tuổi mà con cặc chà bá vậy ba? Cặc này như cặc người lớn luôn rồi đó ông cố ơi.” Hắn đưa mũi hửi khìn khịt vào con cu của cậu bé. Tân hậm hực, “Ừ. Vậy đó! Được không?” Hải tiến tới gần, đưa tay sờ soạng dọc theo cơ thể của chú nhóc, “Đừng có quạo. Mày nên ngoan ngoãn nghe lời, không thôi mày là người bị thiệt hại chứ không phải tao.” Tên mập cầm lấy cu của cậu nhóc mà bóp thật mạnh vào, “Thôi nè. Tao nói thẳng với mày luôn. Tao không có hứng thú với mày. Tao không muốn chịch mày, dù mày là một tiểu thụ ngon. Sự thật là tao ghét mấy thằng cặc bự hơn cặc tao. Mày không chỉ cặc bự, mà còn là con nít. Mày nhỏ tuổi hơn tao mà dám cặc bự hơn tao.” Tân nuốt nước miếng vì cảm thấy sợ, mùi hôi cơ thể của tên mập vẫn lởn vởn vây quanh. Hải vừa nói “Tao sẽ không tha thứ cho mày!” vừa đưa tay tát thật mạnh vào cu của nhóc Tân, khiến cậu bé la lớn vì đau đớn. Sau một chút va chạm, con cu của Tân cứng và lớn dần lên, Hải bỏ tay ra và quan sát con cu ấy cương cứng hết cỡ chỉ sau thời gian ngắn ngủi.
Hải tức tối, “Thằng chó. Cặc đã bự mà còn cửng lẹ vậy? Mày là thụ, cặc bự làm gì? Cửng lẹ làm gì? Mày tính đụ ai hả thằng chó?” Tân mếu máo, “Hic. Em, em có biết gì đâu. Cha sinh ra em như vậy thì em như vậy, em đâu có làm gì đâu, cu em tự nhiên như vậy mà.” “Mày đừng nói nhiều. Tao ghét mày rồi. Bây giờ mày cầm cặc rồi sục cho tao quay clip. Lẹ lên!” Tân thút thít, cầm lấy con cu cương cứng của mình mà vuốt dọc theo thân, đứng trước điện thoại đang bật flash sáng choang của tên con trai kia. Tân ngẫm nghĩ, tên này vô lý quá đỗi, rõ ràng hắn mập như một con heo nọc, tức là con cu của hắn vốn đã nhỏ giờ còn bị thun ngắn xuống, vậy mà lại cấm người khác không được cu to hơn hắn, rồi còn kêu thủ dâm để nhấn mạnh rõ ràng hơn kích cỡ to bự của con cu đó. Hải hét to để ra lệnh, “Đưa tay còn lại rờ rờ vô cái núm dú coi. Ý là cầm lấy cái núm rồi xoa xoa á.” Tân ngoan ngoãn làm theo trong khi đang sụt sịt gần khóc. Tân dần cảm thấy có khoái cảm theo mỗi lần sục. Hải đưa điện thoại kê sát vào cơ thể để quay rõ con cu dài mập của chú nhóc đang trồi lên tuột xuống, lộ đầu khấc đỏ hỏn và to như một cây nấm rừng đầy độc tố. Hải hất tay cậu nhóc ra rồi chụp ảnh và quay video thật rõ con cu cùng hai trứng dái của Tân. Hắn đưa tay búng mạnh vào đầu khấc khiến Tân phải ré lên, mà nói, “Cặc bự hả mậy! Tao búng đầu cặc cho teo hết!” Tân mếu máo, “Á. Đau. Đau em. Đau em, anh ơi!”
Lúc này, Tân bỗng nghe tiếng xe máy từ xa, cậu hoảng hốt, “Á chết rồi. Anh, anh ơi, ba em về, ba em về.” Hải nắm tay cậu bé và giữ đứng yên tại chỗ, “Thì sao? Có gì mà mày phải hoảng?” “Thì em mặc quần vô rồi bưng cơm ra, chứ thôi ba em về thấy em chưa tắm xong còn tồng ngồng ngoài đây, ba em chửi.” Hải muốn bày thêm trò nhưng ngay lúc gấp gáp hắn cũng chưa nghĩ thêm được gì, nên đành nói, “Ừ thôi được rồi. Tao tạm tha cho mày đó. Mấy bữa nữa tao quay lại, mày đừng trốn tao vì mày biết hậu quả như thế nào.” Hải nhảy ra phía sau tấm tole và nhận ra cái ghe gỗ đã trôi đi đâu mất, hắn tức tối nhưng không thể làm gì hơn khi người cha đã dựng xe máy trước sân và bước vào trong nhà, đành phải nhảy xuống sông bơi một đoạn rồi mới leo lên bờ rồi đi bộ về nhà. Bên trong nhà, nhóc Tân mặc quần đùi rồi cố gắng ngồi chồm hổm để che đi con cu đang cương cứng. Cậu bé khéo léo tránh được ánh nhìn của người cha vào con cu cứng của mình trong buổi chiều hôm đó cho tới khi cu xìu vào gần mười phút sau đó. Buổi tối, Tân ngồi học bài và có những cơn gió lạnh lùa qua tóc, cậu biết chuyện này vẫn chưa chấm dứt.
Hai: Cu Đen cu đen.
Lần thứ hai và cũng là lần gần nhất Hải mập “ghé thăm” Tân là vào buổi chiều hôm nay, tức là lúc cha Tân đang đi tới trại giam đón anh Sơn về. Hải đứng ở bãi sình kế nhà nghe được mọi chuyện về người anh trai ra tù, nên quyết định không thăm nhóc Tân như lần trước, mà sẽ giao “bài tập về nhà” cho cậu bé và yêu cầu thực hiện ngay trong buổi tối đó. Đợi cha của Tân đi khỏi một lúc khá lâu, Hải bất ngờ xuất hiện ở sàn nước đúng lúc Tân đang trần truồng sắp tắm rửa. Tân giựt bắn mình nhưng nhanh chóng thở phào nhẹ nhõm khi thấy đó là Hải chứ không phải ai khác. Hải với cơ thể mập ú đen đúa như thường lệ, nở nụ cười gian xảo khiến Tân thấy bất an. Tuy vậy, anh chàng không gây hấn, không đưa tay bóp cu hay rờ mó cơ thể của Tân, mà chỉ nói nhỏ vào tai của cậu – làm như sợ sẽ có ai khác nghe được – những điều mà cậu bé bắt buộc phải làm để đổi lại không bị lộ đoạn video kia. Tân nhăn mặt, nói, “Anh nghĩ sao mà bắt em làm vậy? Anh thà búng vô cu em như hôm trước còn hơn.” Hải cười, “Mày nói được như vậy tức là mày hiểu cái này nặng đô hơn. Mà chính vì vậy tao mới ép mày làm.” Tân thở dài, “Thôi được rồi, dù sao cũng là ba với anh hai, chắc không có gì đâu.” Hải xoa mái tóc khô của chú bé mà nói, “Ngoan. Bé thụ ngoan là phải nghe lời người lớn. Thôi, đi tắm đi, rồi tranh thủ làm việc ba mày kêu kìa. Tối rảnh thì làm.”
Tối đến, Hải chưa về nhà mà vẫn đứng bên ngoài nhìn lén vào lỗ lủng trên tấm tole để theo dõi Tân, đảm bảo cậu bé sẽ “trả bài” đúng theo mọi mệnh lệnh đã được giao từ trước. Dĩ nhiên anh hai Sơn và cha không biết gì về “bài tập” này của cậu bé Tân, cũng không biết đang có “giám thị” gác ngay bên ngoài. Tân nói chuyện với cha và anh Sơn hết sức bình thường, nhưng đôi lúc cậu đi ra sau rồi lại ra trước chỉ để nhìn xem Hải còn ở đó không, và cậu sẽ trở vào nhà với nét mặt thoáng rầu rĩ vì tên mập vẫn theo dõi tức là cậu vẫn sẽ phải thực hiện mệnh lệnh. Anh Sơn sau khi hỏi thăm em trai thì liền chuyển chủ đề qua người cha, gần như không ngó ngàng gì tới người em nữa. Sau đó cả nhà cùng ăn tối, bữa ăn đầu tiên có mặt đủ ba người trong gia đình. Tối nay là lần hiếm hoi Tân không phải bưng cơm, dọn chén, rót nước mắm, làm đủ việc vặt như mọi khi, mà cha giành làm hết vì nhân dịp tiếp đón cậu con trai lớn vừa trở về sau nhiều năm xa cách. Cha và anh Sơn vừa ăn, vừa nói đủ thứ chuyện trên đời, họ kể về quá khứ, họ bàn bạc về tương lai. Sơn nói có người bạn quen ở chợ xã sẵn sàng cho mượn tiền để làm vốn, bắt đầu lại cuộc đời. Anh bàn với cha về việc sẽ mở tiệm sửa xe và rửa xe ngay tại nhà, “Con biết là nhà mình nhỏ, ở cuối hẻm vắng, nhưng mà ở đây rộng rãi, có sẵn nước sông, mình làm một thời gian thấy được thì kiếm chỗ khác mở khang trang hơn.”
Người cha không nỡ tạt nước lạnh vào con trai nên gật gù tỏ vẻ đồng ý, rồi ông phải há hốc mồm ngạc nhiên khi thấy cậu con trai móc ra một cọc tiền dày cộp và nói rằng “sẽ làm liền từ ngày mai”. Tân còn chưa hình dung rõ ràng chuyện này sẽ trở thành như thế nào, cậu vẫn đang bận rộn suy nghĩ về tên Hải mập và mấy trò hắn bày ra, thì anh Sơn thảy cục thịt chiên về phía cậu bé – cục thịt rớt vào cổ chiếc áo ba lỗ rồi nằm gọn ở bụng – mà nói, “Ê Cu Đen, suy nghĩ gì vậy. Nghe anh nói nãy giờ không? Anh sẽ mở tiệm rửa xe ở nhà mình, anh sẽ kiếm tiền sửa nhà lại, cho mày chỗ tắm rửa đàng quàng. Chịu không?” Tân giật mình, gật đầu lia lịa, “Dạ. Dạ. Ô cê anh hai. Em đang nghỉ hè, rảnh rỗi, có gì cần phụ thì anh kêu em.” Cả nhà cười nói vui vẻ, chú Sáu cảm thấy mình như là người đàn ông hạnh phúc nhất hành tinh, lâu rồi chú mới ăn cơm trong cảnh ấm cúng hơi người như vậy. Lúc này Tân bỗng cởi áo ra mà nói, “Trời nực quá. Đúng là mùa hè.” Người cha nhìn qua một giây rồi lại nhìn vào mâm cơm, người anh trai thì nhìn chằm chằm hồi lâu, chợt nhận ra đứa em của mình lớn lên trở nên đẹp và ngon quá, “Ủa, mày tên Cu Đen mà sao mày trắng vậy? Da trắng như xài kem trộn luôn á.” Anh nói với cha, “Ba cho nó ăn gì hả? Nhìn nó kìa, coi núm dú của nó kìa, trắng hồng lắm luôn.”
Cha trả lời hời hợt, “Thì em mày là tiểu thụ mà. Bình thường thôi.” Anh Sơn đáp, “Thì, thì biết nó là tiểu thụ, mà lâu quá không gặp, nay nó lớn nhìn… nhìn… nhìn ngon hết hồn luôn.” “Thôi mày. Nó là em ruột mày đó, đừng nói như kiểu nó là con ghệ mày.” “Thì, thì có sao nói vậy thôi mà. Mấy đứa tiểu thụ mà đẹp, mà ngon vậy, thảy ra đường bị hiếp dâm như chơi đó ba. Trong trại giam, nhiều đứa vô tù chỉ vì hiếp mấy nhóc thụ vậy nè.” “Vậy luôn hả? Ghê vậy luôn hả?” “À. Hông tới mức đó, chịch liên tiếp cũng phải 8, 10 đứa gì đó mới đi tù, chứ chịch 1, 2 đứa chơi chơi thì không sao. Cảnh sát không xử lý vài vụ lẻ tẻ vậy đâu.” “Trời ơi, thằng ông nội. Tao nói ghê là ghê cái chuyện tiểu thụ bị hiếp dâm. Tao không ghê cái chuyện chịch tiểu thụ mà cũng ở tù. Nó là em ruột mày đó, mày không nghĩ tới việc nó bị vậy mà thằng công thì vẫn không bị cảnh sát bắt hả?” “À. Dạ, trời ơi, thì, thì con trai lớn lên mà ba, thằng nào cũng nứng mà, đâu có thể cấm được chuyện này.” Tân nóng mặt khi hai người lớn thoải mái trò chuyện tình dục trước mặt cậu, nên cậu đứng dậy ngay mà bỏ đi ra ngoài.
Cha nói, “Ê. Ê. Đi đâu vậy, con trai út của ba? Anh mày nói chơi á, đừng giận.” Anh Sơn thấy vậy bèn cười khà khà, tỏ vẻ khoái chí, “Sợ hả Cu Đen? Haha. Bởi vậy ta nói, mấy đứa tiểu thụ này là vậy đó, nhiều khi khoái lắm, mà nói tới là bày đặt làm bộ ngại này sợ nọ.” Tân không nói gì, chỉ đi ra khỏi cửa, ra khỏi sân, tiến về bãi sình kế nhà rồi gặp Hải vẫn đang đứng ở đó. Cậu bé không có vấn đề gì với mấy câu nói của anh hai, cậu chỉ giả bộ ngại chỉ để ra khỏi nhà và liên lạc với người giao nhiệm vụ, tức là Hải mập. Đứng trước tên mập bên hông nhà, nhóc Tân cởi phăng quần ra khỏi người, tên Hải lấy sình đen rất thúi trét lên cu của cậu bé, hắn thậm chí còn tuột lớp da cu xuống và trét sình vào cả đầu khấc. Hải nói, “Rồi. Đi vô đi mày. Tao để cái quần ở nhà sau, lát mày tự lấy nha.” Tân run rẩy khắp người, hồi hộp đến mức tim đập nhanh nghe rõ thành tiếng trong màn đêm tĩnh lặng, “Hay, hay là, hay là thôi đi anh. Tự nhiên ở truồng, trét sình vô cu, rồi đi vô cho ba em với anh hai em coi. Em thấy biến thái, thấy kì cục sao á.” Hải vẫn với nụ cười gian xảo thường thấy, “Thì rõ ràng biến thái và kì cục. Tao đang trừng phạt mày vì mày dám là thụ mà cặc bự đó. Nếu không như vậy thì đâu gọi là phạt. Bài tập về nhà của anh Hải là phải như vậy. Hehe. Thôi, không nói nhiều nữa. Đi vô lẹ đi, tao còn về nhà ăn cơm nữa. Tối rồi. Đói quá.”
Tân mặt ửng đỏ, da thịt nóng bừng, máu chảy nhanh, tim đập mạnh, cậu bé hồi hộp đến mức không thể mở miệng nói được nữa, cậu chưa từng làm chuyện xấu hổ này trước đây. Tân hít một hơi dù hơi thở cậu đang rất yếu và trôi rất gấp, rồi dứt khoát xông thẳng vào nhà trong tình trạng không một mảnh vải che thân, con cu xìu nhưng vẫn to dài treo lủng lẳng được đắp một lớp sình đen kịt chảy sệt. Khoảnh khắc cha thấy cậu con trai út trần truồng bước vào với con cu đầy sình, mặt cha biến sắc, đặt liền chén cơm xuống rồi la lên, “Cái gì đây!? Cái gì vậy mậy!?” Anh Sơn miệng đang ngậm nước liền phụt ra ướt hết sàn gỗ, rồi cười lớn, “Cu Đen, mày làm trò gì đó!? Haha.” Cậu nhóc cố hít thở, nói ra những câu từ vấp váp, “Dạ. Dạ. Cu, cu đen,” cậu chỉ tay vào con cu đắp sình của mình mà nói, “Cu Đen có con cu đen.” Tân thấy cả hai vẫn xịt keo cứng ngắc, có lẽ họ sốc quá nên không hiểu được miếng hề duyên dáng này, liền đứng lắc người thật mạnh để con cu lúc lắc theo, rồi cố cười lớn và nói to hơn, “Cu Đen có con cu đen. Con là Cu Đen, con có con cu đen!” Người cha lúc này hiểu ra trò giỡn của con trai, liền thở dài và lắc đầu tỏ vẻ ngao ngán, “Trời ơi. Tưởng gì. Thằng con tui nó biết giỡn. Nó giỡn vui ghê luôn trời ơi. Mắc cười dữ rồi đó.” Anh Sơn lúc này đã hiểu được nên cười phá lên, cười lớn tới mức sặc sụa, cơm chạy lên lỗ mũi phải hỉ mạnh để hột cơm văng ra ngoài. Anh cười rất lâu và hầu như không thể ngừng được, cha phải nghiêng người và vỗ mạnh vào lưng để làm dứt cơn cười. Sơn mắt ngấn nước, mặt đỏ bừng, cười những cơn cuối mà nói, “Haha. Thằng, thằng này vậy mà vui. Thấy im im, tưởng nó là kiểu mọt sách chỉ biết học hành thôi, không biết cái gì, mà ai ngờ làm cái trò gì khùng chết cha luôn. Haha. Haha. Haha.”
Thấy Sơn cười, cha cũng cười theo nhưng không cười lớn vì ông không nghĩ việc cởi truồng khoe cu làm trò hề như vậy là hay. Tân thấy cha và anh đều cười vui vẻ, cậu cũng thở phào nhẹ nhõm, không thấy hồi hộp như lúc nãy nữa, cảm giác thoải mái dần trở lại. Lúc này Sơn hỏi, “Sao vậy nhóc, tự nhiên ở đâu nghĩ ra cái trò gì vừa tục, vừa hài, vừa xàm, vừa khùng, vừa, vừa… tùm lum quá dậy? Haha. Tao, tao mắc cười mày quá, quá, Cu Đen ơi! Haha.” Sơn khều cha, “Ba, ba lấy điện thoại chụp giùm con tấm hình đi. Chụp trong nhà vui vẻ thôi, mấy khi nó dám làm mấy trò như vậy.” Cha lắc đầu, “Thôi. Cái thằng này, kì cục. Em mày nó giỡn mấy trò tục tĩu như vậy, đáng lẽ mày không được cười. Mày cười như vậy, nó tưởng vậy là hay, nó giỡn quài đó.” Sơn vẫn cười như nắc nẻ, “Thôi mà ba, già rồi khó tánh quá. Thằng Cu Đen là con nít, nó giỡn mấy cái này là hồn nhiên, vô tư thôi, chứ nó đâu phải người lớn đâu mà giỡn vậy là tục tĩu. Chụp làm kỷ niệm thôi mà, trong nhà biết thôi.” Cha lắc đầu, thở dài ngao ngán, nhưng vẫn đưa máy cho con trai, “Thôi được rồi. Chụp thì chụp. Mà mai mốt mày có điện thoại, tao gửi cho mày giữ đó. Tao không giữ mấy cái hình tục tĩu này trong máy đâu.” Sơn khoái chí, “Rồi. Rồi. Giùm cái đi anh nhiếp ảnh gia có tuổi.”
Người cha lấy cái điện thoại cùi trong túi ra, Sơn thấy vậy liền giựt rồi tự canh góc sao cho cậu em trai đứng vừa vặn trong khung hình, bật đèn flash sáng rồi chụp liền tù tì mấy tấm liên tiếp. Sơn còn chồm người tới, chụp riêng con cu sình đen của cậu bé, anh chàng ham hố tới mức làm đổ chén nước mắm ra mâm cơm. Sẵn trong cơn hứng thú, Sơn đưa điện thoại cho cha rồi nhờ chụp một tấm chung với em trai “để làm kỷ niệm”. Cha lấy máy, vất vả lắm mới canh cho tấm hình tạm thẳng thớm, rồi chụp với đèn nháy sáng cả hai cậu con trai của mình trong cùng một khung ảnh. Sơn choàng tay qua vai cậu em trai giờ đã cao hơn anh rồi đưa tay làm hành động thả tym như mình còn trẻ lắm. Một tấm khác anh ôm cậu em từ phía sau rồi đặt đầu mình nằm lên vai của đứa em. Tấm thứ ba anh giơ cánh tay Tân lên rồi chui đầu vào nách của em trai. Tấm cuối cùng, anh Sơn ngồi chồm hổm bên cạnh cậu bé, kê mặt sát gần vào con cu sình đen và đưa ngón tay thả like, miệng cười toe toét rất khoái chí. Nhóc Tân mắc cỡ ghê gớm nhưng thấy cha và anh hai vui vẻ nên cậu cũng hưởng ứng chứ không thấy phiền cho lắm. Tân thầm nghĩ, “Hóa ra cởi truồng trước mặt cha và anh hai là thế này. Mắc cỡ tới đỏ mặt, cả cơ thể nóng ran, nhưng mà vui.”
Ba: Cu Đen cu trắng.
Bữa cơm tối đầu tiên của gia đình đã diễn ra như vậy. Cha nói, “Thôi, anh em tụi bây đi tắm đi, để tao dọn dẹp rồi rửa chén cho.” Sơn reo lên, “Deee! Ba rửa chén rồi, vậy để anh tắm cho em nha, Cu Đen.” Tân nhớ ra trước khi anh hai đi tù, chiều nào anh em cũng tắm chung và anh trai đề tắm cho cậu. Cha nghe vậy liền hằn giọng, “Nè nè. Anh Sơn, tui đề nghị anh biết giữ mình. Anh bao nhiêu tuổi rồi hả? Anh đi 6 năm, bây giờ anh trở về, anh là một thằng già đầu rồi. Không có làm mấy trò con nít như vậy nữa. Nghe chưa anh?” Sơn nhắng nhít, “Thôi mà ba. Anh em con chứ ai đâu. Thằng này là thằng Cu Đen, con ruột của ba, em ruột của con, chứ ai xa lạ đâu mà.” Cha gằng giọng, “Thôi, thôi. Hồi đó là hồi đó. Hồi đó thằng Cu Đen mới học lớp 3, giờ nó học lớp 8 rồi. Còn anh bây giờ 23 tuổi rồi, già cái đầu rồi đó.” Sơn chạy tới ôm cha rồi chọt vào hai bên eo khiến cha nhột phải đặt mâm cơm xuống đất ngay lập tức. Sơn nhõng nhẽo như một đứa con nít, “Thằng Cu Đen mới học lớp 8 à, có phải lớp 18 đâu, với lại nãy giờ nó cũng tồng ngồng cho ba với con coi rồi đó. Ba thấy nó có mắc cỡ gì đâu mà ba lo cho nó dữ vậy.”
Anh Sơn chạy tới nắm tay em trai rồi áp cậu bé vào sát người cha, để cậu ôm lấy cha – điều mà Tân chưa từng làm suốt bao năm nay – rồi Sơn nói trong khi cu sình đen của Tân áp vào cái áo sơ mi dính đầy đất cát của người đàn ông, “Hồi đó chiều nào anh em người ta cũng tắm chung, giờ có người lớn nào đó chia rẽ mình kìa Cu Đen. Em nói gì đi, em nói một câu công bằng đi Cu Đen.” Tân thấy ngượng ngùng và khó xử, cậu không quen ôm người khác và nhất là cha mình, cậu cũng thấy anh hai trông không có vẻ gì là một người từng giết người khác, anh ta nhí nhố quá đỗi mà. Thấy Sơn nằng nặc đòi hỏi, cha đành đồng ý, thở dài và nói, “Rồi. Rồi. Hai anh muốn làm gì thì làm. Gia tài có hai thằng con trai, thằng thì khùng, thằng thì điên. Hết sức.” Sơn lại reo lên, “Deee!” rồi cởi áo sơ mi rách và quần jean rách, chọi vào giỏ đồ dơ ngay góc, trên người mặc chiếc quần lót tam giác cũng đã cũ và sờn, có vài chỗ rách. Sơn nắm tay cậu bé rồi kéo chạy ra sau nhà, múc ngay một gáo nước mà xối thẳng vào con cu sình đen của chú nhóc. Cha chậm rãi đặt mâm chén xuống rồi ngồi rửa ở ngay bên cạnh. Cha nói, “Ủa, anh Sơn của tui hồi nãy nói sao nghe hay lắm, mà bây giờ đi tắm mặc quần xì vậy ta?” Sơn cười, “Hì hì. Thì, thì con là người lớn, con phải giữ ý tứ chứ ba. Cu Đen nó còn nhỏ, nó mặc đồ hay ở truồng cũng không khác gì hết.” Cha cười khẩy, “Anh nói sao thì tui nghe vậy thôi. Tui không dám cãi.” Sơn cười hì hì rồi tiếp tục xối nước cho cậu em trai.
Sơn nhìn xuống sông thấy nước dâng cao gần ngang sàn nhà, liền kêu Tân ngồi xuống. Anh chàng xối nước sông để gột rửa sình đen khỏi con cu của cậu bé. Sơn nói, “Chu choa! Nhóc là thụ mà cặc cỡ vậy là bự lắm đó. Nhóc biết không Cu Đen?” Tân ái ngại, mặt đỏ ửng, trả lời líu ríu, “Dạ. Em cũng nghe nói vậy.” Sơn nói lớn, “Hả? Em nghe ai nói?” Tân giật mình, cậu quên mất là mình không thể khai ra chuyện về Hải xóm trên, liền chữa cháy, “À, hông, ý là, ý là mấy đứa trên lớp cũng hay nói về chuyện này mà. Tụi nó nói thụ mà cu bự quá cũng không tốt, sau này khó có chồng vì mấy anh công thường chê, không dám cưới thụ cu bự.” Sơn gật gù, “Ờ, mà nhóc đừng lo, kiểu gì cũng có mấy thằng công mê thụ cặc bự thôi. Mà lỡ không có chồng thì ở nhà với anh hai, anh nuôi mày được mà Cu Đen.” Anh Sơn đưa tay múc nước sông để tạt, tay còn lại cầm cu của cậu bé kéo lên xuống để rửa, chẳng mấy chốc mà cu của Tân cứng lên và thật nhanh chóng đã cương hết cỡ. Sơn đưa tay đánh nhẹ vào đầu của em trai, “Cái thằng này, mới bây lớn mà bày đặt cửng cặc hả mậy? Quậy quá đi.” Tân nói, “Ủa, ai biết đâu, thì anh đụng vô cu của em, thì cu của em cứng lên thôi, cái này là phản ứng cơ thể bình thường mà.”
Cha nghe vậy cũng tò mò, liền chồm người tiến tới gần rồi đưa mắt nhìn, “Ờ. Thôi, kệ nó đi Sơn. Buổi sáng nó ngủ dậy, con cặc của nó cũng cửng lên chà bá vậy đó. Cặc nó bình thường đã bự rồi, thì cửng lên phải bự cỡ đó chứ.” Sơn nói, “Mà cỡ này là quá bự luôn.” Tân dỗi, “Thôi, anh tự tắm đi, em cũng tự tắm một mình. Cu của em đẻ ra như vậy là như vậy, em có đi bơm cu đâu mà anh làm như em có tội lỗi gì vậy đó.” Anh Sơn cười khì khì, “Thôi, anh giỡn với mày á, thằng Cu Đen này dễ giận ghê.” Anh Sơn bất ngờ xô cậu bé rớt xuống sông rồi anh nói, “Tắm sông đi cho ướt người, rồi lên bờ anh tắm lại bằng xà bông.” Tân giựt mình vì bị xô bất ngờ, cậu nói, “Em mới ăn no, anh thảy em xuống sông mà em bị vọp bẻ là anh vớt em lên đó.” Tân bơi vài vòng rồi leo lên, nhưng cha nói, “Ê. Ê. Không được. Không được leo lên ở đây.” Sơn hỏi, “Ủa sao vậy ba?” Cha ré lên, “À thì cũng hơi tâm linh một xíu, nhưng từ đó tới giờ, hễ lần nào tao leo lên thì đều bị té rách thịt phải may chục mũi, hoặc sạt nhà. Kỹ trước vẫn hơn. Tụi bây leo lên mắc công bị tai nạn gì đó thì tao không có tiền cho tụi mầy đi may vết thương đâu.”
Cha cởi áo khoe tấm lưng có ba con sâu róm là ba đường may đều có được từ ba lần leo thẳng dưới sông lên sàn nước. Tân “Ồ” lên và nhận ra cậu vô thức chưa leo lên bao giờ chỉ vì cậu được cha nói đi nói lại điều này suốt từ nhỏ, mãi hôm nay anh hai kêu thì cậu mới định tính. Tân nói, “Dạ con biết rồi ba. Bình thường con nhảy xuống sông thì cũng leo lên ở bãi sình kế bên nhà, rồi đi cặp ra trước cửa rồi mới đi vô.” Sơn nói, “Thiệt vậy luôn hả? Mày gan hơn anh á, Cu Đen. Anh không dám tồng ngồng đi vòng vòng ở ngoài kia.” Tân cười khì, “Dạ cũng không sao anh, ở đây có nhà mình thôi chứ có ai ở nữa đâu mà sợ.” Nói xong, cậu bơi qua bãi sình rồi bước lên. Tân quên mất Hải mập vẫn còn ở đó nên khi trông thấy bóng dáng to béo của tên đó, cậu bé giật mình la lớn, “Á! Á! Hết hồn hà!” Giờ đây, hình bóng của Hải đã là nỗi sợ của chú nhóc.
Nghe thấy tiếng la, Sơn và chú Sáu vội chạy tới, nhìn qua tấm tole về bãi sình, cầm đèn pin chiếu vào. Sơn thấy có bóng người trông quen, liền giựt đèn pin từ tay cha rồi chiếu thẳng vào. Khi đã thấy rõ hơn, anh chàng nói lớn, “Ủa. Hình như thằng Hải mập, con ông Tư Gà nè, phải không mậy?” Sơn chiếu đèn thẳng vô mặt khiến Hải không thể trốn tránh được nữa, đành nói, “Ờ, ờ. Tao, tao Hải nè. Tao là Hải nè Sơn ơi.” Sơn cười rồi leo qua lu nước mà nhảy xuống bãi sình, “Thằng chó. Lâu rồi không gặp. Mấy năm trước còn hay đi thăm tù tao, mấy năm trở lại đây sao không thấy nữa? Sống khỏe không mậy?” Sơn giẫm sình chạy tới khoác vai người bạn mập, mặc kệ cậu em trai trần truồng đứng ở đó và mặc kệ anh chàng đang mặc chiếc quần lót tam giác sờn rách.
Sau vài câu hỏi thăm xã giao, cả ba người cùng ra khỏi bãi sình mà đi về phía con hẻm trải nhựa, rồi lại đứng đó nói chuyện thêm chút nữa. Nhóc Tân ngại ngùng đứng che cu trước hai anh, định bỏ vào trong nhà thì Sơn nắm tay kéo lại mà giới thiệu với Hải, “Ê Hải, này là thằng Cu Đen, mày còn nhớ nó không? Hồi nhỏ mày qua nhà tao chơi, có gặp thằng Cu Đen này vài lần rồi á.” Hải làm bộ bất ngờ, “À. Thằng nhóc này là thằng Cu Đen hồi đó đó hả? Cha ơi, lâu rồi không gặp, nó lớn quá, tao đâu nhận ra.” Sơn xoa tóc em trai mình, rồi nhẹ nhàng kẹp cổ cậu bé vào cánh tay, rồi cười khoái chí, “Ờ. Con nít giờ lớn lẹ quá, tao mới về nhà cũng hết hồn. Hồi nào nó nhỏ xíu, giờ bự chà bá luôn.” Hải cười sượng sùng, mặc dù đã giải thích là đang câu tôm ban đêm nhưng anh chàng vẫn chưa hết ngại ngùng khi bị bắt gặp ở bãi sình. Hải không biết nói gì hơn đành buông một câu ngẫu hứng, “Cu còn đen không em?” Sơn nghe xong liền bật cười thật lớn, “Haha. Mày hỏi vậy tao mới nói,” rồi anh kể lại câu chuyện nhóc em trai trét sình lên cu để khoe con cu đen trong bữa cơm tối vừa nãy.
Nhóc Tân cười gượng vì không thấy cuộc trò chuyện của hai tên đàn ông này có chút gì là vui vẻ. Sơn đưa tay vỗ vào đít em trai, “Kìa. Anh Hải hỏi cu còn đen không kìa.” Tân nói, “À. Dạ, dạ. Cu em hết đen rồi.” Sơn đang rất vui vẻ, nên anh chàng giựt luôn tay cậu bé ra rồi giữ chặt tay của cậu ở sau lưng, để buộc cậu phải khoe cu cho Hải xem, “Nè mày. Mày coi con cặc nó nè. Chà bá lửa luôn. Con nít mới bây lớn mà cặc khủng bố thiệt chứ.” Tân khoe cu cho tên Hải mập này xem chán chê rồi, nhưng việc bị anh trai ép khoe cu cho tên mập xem lại mang một cảm giác mắc cỡ rất khác. Hải làm như chưa từng thấy cu của Tân, tên mập khum người thấp rồi đưa tay rờ nhẹ vào cu của cậu nhóc mà nói, “Haha. Kêu anh hai em đổi tên đi, này là Cu Trắng, chứ Cu Đen gì nữa.” Sơn nói, “Ờ, không biết sao tao kêu nó là Cu Đen nữa, chứ hồi nhỏ cặc của nó cũng đâu có đen.” Hải tỏ ra văn minh, “Thôi được rồi. Tại tao với mày là anh em chí cốt từ nhỏ, chơi thân rồi, nên thôi, cũng không có gì. Mà mày đừng có móc cặc em mày ra khoe quài, nó mắc cỡ á.” Sơn cười khà khà, “Mắc gì mày ơi, mắc cười thì có. Em tao nó còn nhỏ, nó là con nít, nó hồn nhiên và vô tư lắm. Tao kể mày vụ nó trét sình vô cặc đó. Nó không biết mắc cỡ đâu.” Cuộc trò chuyện kết thúc bằng việc Sơn quảng cáo cơ sở kinh doanh dịch vụ sửa xe và rửa xe, kêu gọi Hải ủng hộ, mặc dù tên mập không có xe máy riêng và nơi này vẫn chưa khai trương, cũng như để mặc Tân trần truồng đứng mãi dù không còn liên quan nữa.
Nhóc Tân mặt đỏ vì mắc cỡ, chạy ùa ngay vào nhà sau khi Hải bước trở lại vào bãi sình rồi bật máy ghe để về nhà. Sơn kể lại những gì vừa xảy ra cho cha, nói tốt cho Hải rất nhiều, rằng đây là huynh đệ máu mủ, người vào sinh ra tử, đã giúp anh rất nhiều suốt những năm vừa qua. Nhóc Tân nghe vậy cảm thấy khó sống, vì tên mập ăn hiếp cậu bằng mấy trò chơi dơ dáy lại là bạn thân thiết với anh hai. Sơn vừa tắm cho em trai, vừa kể cho cha nghe. Người cha lúc này đã rửa chén xong, vừa úp chén vừa nghe con trai nói. Sau khi cả hai tắm rửa xong, Sơn nói với em trai, “Ê, Cu Đen. Anh mới về nên chưa kịp mua quần áo, mà bây giờ anh cũng cần để dành tiền mở tiệm. Nhóc cho anh mượn quần áo để mặc nha. Anh mặc đồ của nhóc có khi bị rộng nữa á, thấy nhóc cao hơn và bự hơn anh luôn mà.” Tân không thích nhưng cũng không thể từ chối, cậu bé đành gật đầu rồi nói không thật lòng mình, “Dạ, anh thích cái nào thì lấy mặc đi. Anh em với nhau mà, có gì đâu. Với lại phần lớn cũng là đồ cũ của anh để lại cho em thôi à.”
Sơn kêu Tân trần truồng nằm trên võng trước nhà để anh thoải mái thử và thay quần áo, “Ê, Cu Đen, ra trước nằm võng xíu đi, anh thay đồ trong phòng xong rồi mày vô.” Bên trong, Sơn lục tung quần áo của cậu em, không có quá chục cái nhưng cái nào cũng nhiều màu sắc. Sơn nói vọng ra ngoài để cha đang dọn bếp nghe được, “Ba ơi, ba mua đồ cho thằng Cu Đen toàn mấy màu sáng và nổi không vậy?” Cha trả lời, “Ủa mày ngộ, thì em mày là tiểu thụ mà, không lẽ bắt nó mặc ba cái đồ rách rưới giống mày.” Sơn nhăn nhó, “Thì biết là vậy, mà bây giờ con không dám mặc đồ của nó nè.” Cha cười khẩy, “Thì mày đừng mặc, hoặc lấy đồ cũ của mày mặc đi. Mày mặc đồ ké của nó mà còn đòi hỏi.” Anh chàng lựa tới lui cuối cùng cũng chọn được cái áo ba lỗ màu trắng và cái quần đùi màu đen, tạm gọi là cơ bản và nam tính nhất. Anh mặc cái quần lót hộp màu vàng có in hình Doraemon của cậu em trai rồi đi ra ngoài, đứng xoay người trước gương rồi khoe cậu em trai, “Ê, Cu Đen. Mày còn mặc ba cái quần xì hoạt hình này hả?” Tân nhướng mắt nhìn lên, thấy anh hai đang mặc đồ lót yêu thích, cậu thở dài cam chịu rồi nói, “Dạ anh hai. Em thấy dễ thương thì em mặc thôi à.” Sơn nói, “Hehe. Tao thấy nó con nít quá, tao mặc không hợp, nhưng dù sao cũng là quần xì nên kệ, không sao. Cu Đen cho anh mặc ké quần xì luôn nha.”
Tân “Daaaạ” kéo dài, nhìn lên nóc nhà đầy mạng nhện mà thở mệt mỏi, cậu tự nhủ sẽ không bao giờ mặc lại cái quần đó nữa vì không muốn chung chạm với làn da kém vệ sinh đầy mụn và ghẻ của người anh. Lúc này cha đã xong việc nhà, ông đi về phía nhà trước và thấy Tân nằm trần truồng trên võng, liền nói, “Cái thằng này. Sao mày dám không mặc đồ mà nằm ở nhà trước. Mày làm vậy là chỉa cặc dái lên bàn thờ tổ tiên đó, biết không hả?” Rồi hất võng đuổi cậu bé ra nhà sau. Tân đành đứng dậy ùa chạy ra sàn nước rồi trần truồng rồi trên lu nước nhìn xuống con sông đen kịt. Anh Sơn vào phòng tiếp tục thử đồ, anh hỏi vọng ra, “Ủa, Cu Đen. Tối em ngủ là em thả rông hay em mặc đồ?” Tân nói, “Em mặc đồ, mà trời nực thì em hay ở trần, mặc quần cụt.” “Ờ. Mấy thằng bạn tù trong trại giam tối nào cũng tồng ngồng, nhìn thấy mà ghê.” Sơn làm gì đó trong phòng khá lâu, rồi lát sau chọi cái quần màu vàng in hình Doraemon ra ngoài, “Ê, Cu Đen. Anh không hạp màu vàng lắm, anh lấy cái quần màu đen nha, nhìn nó đàn ông hơn. Em mặc quần vàng đó làm quần ngủ đi, Cu Đen.” Tân nhìn về phía gian ngủ, chưa kịp hiểu chuyện gì thì quần lót vàng đã văng úp lên mặt cậu. Tân đưa tay bóc quần ra, nhe răng trề mỗi tỏ rõ dáng vẻ đang cảm thấy gớm.
Cậu nhóc định bỏ cái quần vào giỏ đồ dơ thì anh hai đi ra với áo ba lỗ và quần cụt màu đen mà nói, “Cu Đen, em mặc quần hộp không à hả? Anh mặc quần tam giác quen rồi, giờ mặc mấy cái quần hộp của em thấy lạ lạ sao á.” Tân nói, “Dạ, tại đi học mấy thầy bắt mặc quần tam giác, chứ em không thích lắm, vì chật và hơi bó.” Anh cười, “Tại cặc mày bự thôi. Haha.” Dứt lời, anh Sơn chạy về phía sàn nước, cầm lấy cái quần màu vàng lúc nãy rồi giúp em trai mặc vào, “Nè, mặc quần vô đi, rồi anh em mình đi ngủ chung nè nhóc.” Tân không thể từ chối hay làm khác nữa rồi, cậu không thể tỏ rõ thái độ ghê tởm được, nên đành thọt hai chân vào hai ống quần rồi để anh kéo quần lên giúp. “Để cặc lên hay xuống đây nhóc?” “Nãy anh mặc quần này là anh để lên hay xuống?” “Anh để lên.” “Vậy em để xuống.” Sơn cầm lấy con cu giờ đã xìu nhưng vẫn mập mạp của cậu em mà cố nhét xuống đáy quần, rồi nói, “Haha. Anh dụ mày đó Cu Đen. Nãy em để xuống.” Tân nhăn mặt, “Trời ơi. Anh kì quá. Có vậy mà cũng xạo được.” “Ủa, thì có sao đâu. Sợ anh lây si đa cho mày hả? Đừng lo, thấy tao dơ dơ vậy thôi chứ sạch sẽ lắm mày.” Tân không nói gì nữa, nhưng bây giờ cậu lại nhận ra cái quần của mình trông khác. Cậu nhóc chạy tới gương và há hốc nhận ra chiếc quần hộp đã bị cắt nham nhở thành quần tam giác ngắn cũn cỡn.
“Ủa,” Tân ré lên, “Anh làm gì với cái quần của em vậy?” Sơn lại xoa tóc cậu bé mà cười rồi nói, “Anh mặc quần hộp thấy không quen, thấy vướng víu như thế nào á, nên anh cắt ngắn cho mát mẻ. Thấy vậy chứ dễ mặc hơn đó Cu Đen.” Tân đưa tay chỉ vào gương, chỗ đầu cu của cậu bé đang lòi ra ở đáy quần, “Nhưng mà em mặc không vừa. Anh biết là cu em bự mà, em mặc quần tam giác sẽ bị lòi cu, nên em phải mặc quần hộp đó anh.” Sơn vẫn với nụ cười hiền từ, “Ủa, anh thấy bình thường mà Cu Đen. Hay là như vầy,” rồi anh tuột quần cậu bé xuống, cầm cu của nhóc đặt hướng lên trên, rồi lại kéo quần lên. Tân thở dài, “Nếu như vậy thì cu của em vẫn lòi thôi. Không lòi cu ở dưới thì lòi cu ở trên.” Sơn nhìn vào gương mà thấy đúng là đầu cu đỏ hỏn của cậu bé đang nhú lên ở lưng thun của quần. Sơn bối rối, “Anh xin lỗi Cu Đen. Anh không nghĩ tới chuyện này. Thôi, lỡ rồi, Cu Đen mặc làm quần ngủ cũng được mà.”
Người cha lúc này quát lớn tiếng, không còn dịu dàng như nãy giờ nữa, “Hai thằng bây chịu đi ngủ chưa? Không ngủ thì chui vô phòng làm gì làm đi, miễn sao im lặng cho tao đi ngủ là được. Sáng 3 giờ tao phải dậy đi ra chợ rồi.” Sơn vội chạy tới bấm công tắc để tắt đèn, rồi nắm tay cậu bé lôi vào bên trong, để cậu em nằm xuống tấm nệm mỏng dính rồi trùm mền cho cậu. Sơn nằm xuống ngay bên cạnh, đưa tay và chân đặt lên người cậu bé rồi ôm chầm, và nói, “Hihi. Lâu rồi anh em mình chưa ngủ chung. Em nhớ anh không Cu Đen?” Tân thấy anh hai sống tình cảm, làm gì cũng nhẹ nhàng, đối xử với cậu như một anh chồng tinh tế, nên bỗng dưng cậu hết bực tức – sau tất cả những chuyện bị Hải ăn hiếp, bị anh Hải coi cu, và bị cắt xén quần – mà xoay người sang rồi ôm lại anh hai vào lòng, “Em nhớ anh mà. Anh là anh hai của em mà.”
Bốn: Anh Sơn hun em.
Trong gian phòng nhỏ, hai anh em thủ thỉ và trò chuyện với nhau dù không nói được với nhau nhiều. Tân hửi được mùi cơ thể của anh hai, là mùi đàn ông điển hình, và cả mùi hôi từ miệng; trong khi cậu tỏa ra mùi thơm như một bông hoa bung nở. Trong lúc nói chuyện, Sơn thỉnh thoảng hun vào gò má và hun lên vai của cậu em. Càng nói, Sơn càng thấy kết nối hơn với em trai, và thời tiết cũng nóng nên không khí trong mền cũng trở nên bí bách hơn. Sơn bung mền rồi leo lên người của cậu bé và ngồi lên con cu đang xếp gọn trong quần lót màu vàng. Anh nói với em trai rằng anh không có ý định gì về mặt tình dục với cậu, chỉ là anh thấy cậu em này quá đỗi đáng yêu và muốn trao tình cảm thương mến trong gia đình. Sơn làm điều đó bằng cách hun chụt chụt lên ngực, lên bụng, mút nhẹ vào núm dú, đưa lưỡi liếm vào nách. Tân run người và cười khúc khích, Sơn hỏi, “Cu Đen thấy sao?” Tân đáp, “Dạ, em thấy nhột, thấy mắc cười.” “Ừ. Đúng rồi đó. Vì anh đang trao tình cảm gia đình cho Cu Đen chứ không có ý đồ bậy bạ hết, nên nhóc chỉ thấy nhột chứ không thấy sướng. Đúng không?” “Dạ, anh.” Tân trả lời cho qua chuyện dù bây giờ cậu đã thật sự thấy có một chút hứng thú.
Anh chàng tiếp tục nằm đè lên người cậu bé rồi đưa môi mình chạm vào môi cậu, đưa lưỡi liếm dọc theo bờ môi mềm mịn của em trai, rồi anh nói trong khi hà hơi thở hôi vào thẳng mũi của nhóc em, “Cu Đen đừng suy nghĩ gì hết nha, anh em trai mình trong sáng, yêu thương tình cảm gia đình. Em là thụ, em không đụ anh được. Anh là công, mà anh cũng không thiếu thốn tới mức đụ luôn em trai mình.” Tân cảm thấy khó xử dần, không biết người anh này thật sự hồn nhiên hay đang cố thể hiện điều gì, cậu bé chỉ trả lời “Dạ anh” rồi nằm im để anh hai thoải mái bò trườn trên người. Tân thấy cu nhô cứng dần vì quá nhiều va chạm cơ thể. Tân thấy cu mình đang được bàn tay anh Sơn chạm vào. Anh đang dùng tay xoa cu của cậu em trai ở bên ngoài lớp quần lót màu vàng in hình Doraemon, anh lại nói, “Cu Đen thấy sao?” Tân thấy đang được kích thích đầu cu khi tay anh hai cứ xoa vào phần đầu cu lòi ra khỏi quần, cậu trả lời, “Em thấy mắc đái. Hình như hồi nãy uống nước nhiều mà em chưa đi đái.” Sơn nghe vậy, lại cười, “À. Anh chỉ cho Cu Đen chỗ đái này, khỏi ra sàn nước. Chứ bây giờ đi ra sau là phải bật đèn, mắc công ba chửi á.”
Sơn đứng dậy, rời khỏi cơ thể cậu em trai. Tân thở phào rồi cũng nhanh chóng ngồi bật dậy sau khi thoát kiếp bị anh hai sờ soạng và hun hít khắp người, cậu cảm thấy mùi cơ thể của anh trai xen lẫn mùi quần áo thơm tho của cậu đang bám đầy trên người. Anh Sơn lần mò trên sàn nhà rồi “A!” một tiếng khi rờ thấy cái gì đó. Đó là một miếng decal. Anh lột miếng dán trên sàn rồi lại tuột quần em Tân ra, chỉ cho cậu bé một cái lỗ tròn xoe trên sàn nhà dưới miếng dán vừa gỡ ngay trong gian ngủ ở gần tấm tole ngăn cách với phòng khách, và giới thiệu, “Hồi nhỏ anh khoan cái lỗ này nè. Ban đêm mắc đái thì thọt cặc vô đái để thẳng xuống sông, khỏi đi xa.” Nhóc Tân bò bằng hai tay và hai đầu gối, mò mẫm trong màn đêm để tìm tới chỗ cái lỗ theo lời anh hai chỉ. Tân thấy đúng là có một cái lỗ rộng có lẽ bằng hai ngón tay, cậu nhóc hỏi anh trai, “Ổn không anh? Nhét cu vô đây rồi đái hả? Dưới kia là gì?” Sơn lại cười, “Vô tư đi Cu Đen. Ở dưới là sông thôi chứ có gì đâu, nhà mình nhà sàn mà, từ tấm tole phòng khách trở về trước mới là nền đất.” Trong bóng tối tĩnh mịch, Tân không thấy gì cả nên đành phó mặc hết vào niềm tin với anh hai. Cậu bé nằm sấp xuống sàn gỗ rồi rê con cu tới và nhét vào lỗ.
Tân thốt khẽ, “Á! Lỗ hơi nhỏ.” Sơn nói, “Cặc mày bự vậy hả?” “Dạ hông, ý là, nãy anh bóp cu em, nên cu em hơi cửng á.” “Vậy hả? Vậy có nhét vô được không?” Tân ráng nhét, rồi nói, “Được, được rồi, hơi chật xíu nhưng cũng vô được rồi.” Sơn xoa mái tóc của cậu em đang nằm trên sàn, “Vậy đái đi mày. Đái xong rút cặc ra nha, đừng thấy có cái lỗ rồi khoái, rồi nhét cặc vô sục mỗi ngày đó.” Lúc này Tân đã hoàn toàn nhận ra đây không phải là lỗ đái, mà là lỗ sục của anh hai, cậu trách bản thân quá ngây thơ nhưng đã lỡ rồi nên đành tè cho xong rồi không bao giờ nhét cu vào đó nữa. Sơn cười khà khà, “Anh nói vậy thôi. Mày thích thì cứ nhét cặc vô rồi sục nha Cu Đen. Ba mình khó tánh lắm, hồi nhỏ tao sục cặc mà ổng đánh tao quài. Mỗi lần tao sục mà ổng biết ổng bắt gặp là ổng đánh. Bởi vậy tao phải làm cái lỗ này nè, tao sục xong là che lại.” Tân chưa tè được, cậu không thấy mắc tè lắm, lúc nãy cậu chỉ muốn thoát khỏi bàn tay sờ soạng của anh hai, với lại con cu của cậu vẫn đang bán cương nên chưa thể tè ngay. Thấy em trai im lặng, Sơn hỏi tiếp, “Ổng có đánh mày vì mày sục cặc không, hả Cu Đen?” Tân ngại vì nhận được câu hỏi như vậy, “Dạ, hông có.”
“Ủa. Sướng vậy hả? Sao ổng không đánh mày, mà ổng đánh tao?” “Hông, hông phải. Ý em là em hông có sục.” “Gì, giỡn quài mậy. Mày là thụ chứ mà đâu có phải là thái giám đâu. Điện nước của mày vẫn đầy đủ mà, sao không sục hả Cu Đen?” “Thì, thì tại hông sục thôi. Em thấy hông, hông, hông có nứng gì lắm như mấy anh.” “Thiệt luôn đó hả? Từ đó tới giờ luôn hả Cu Đen?” “Dạ thiệt mà.” “Ờ, thôi, dù sao mày cũng còn nhỏ. Hồi đó tao sục hồi lớp 5 rồi, mày tới lớp 8 chưa sục là trễ rồi đó, nhưng thôi chừng nào nứng thì sục.” “Dạ anh.” Cuộc trò chuyện chóng vánh khẽ vang lên rồi tắt ngóm. Không khí im lặng lại bao trùm. Sơn thấy em trai cứ nằm trên sàn, liền đặt hai tay ở hai bên hông gần mông đít, rồi đẩy lên xuống cho con cu của cậu bé chạy lên xuống qua cái lỗ tròn. Tân ré lên khẽ, “Á. Anh làm gì vậy?” “Thì sẵn tao cho mày sục luôn nè Cu Đen. Nghe mày nói mà tao thấy tội nghiệp quá. Con trai lớn rồi mà chỉ có mộng tinh, chưa từng sục cặc ra tinh bao giờ. Mà tao nghĩ nhiều khi mày còn không biết mày có mộng tinh luôn đó Cu Đen.” Tân giãy tay chân trên sàn, cố giữ thăng bằng để ngồi dậy, nhưng cậu nhận ra mình đang gặp vấn đề: cu của cậu đã dần to hơn nên không thể rút ra khỏi lỗ tròn dưới sàn nữa.
Tân bối rối, đưa tay cố với tìm anh hai để khều ra tín hiệu rồi nói, “Anh, anh hai. Thôi, thôi. Cu em, cu em bị kẹt rồi. Đau, đau, đau lắm. Á. Á.” Sơn ngừng lại, để cơ thể cậu bé đáp nhẹ xuống sàn và như thế con cu cũng ghim sâu hơn qua bên kia cái lỗ, “Hả, bị sao hả? Gì, cặc bị kẹt rồi hả? Thấy chưa, ai biểu cặc bự quá làm chi, giờ cửng lên có chút xíu thôi cũng dính cứng ngắc luôn. Thôi, đái cho xong đi, rồi cặc xìu rồi rút ra. Bữa nào rảnh tao chỉ mày sục cặc sau. Nhìn mày tao thấy mệt ghê, làm tiểu thụ chi rồi vô dụng hết sức.” Tân cảm thấy khó hiểu khi bị chỉ trích về những điều cậu không hề gây ra. Sơn giận hờn, trở về nệm để nằm, để mặc cậu bé trần truồng vẫn thò cu ở bên dưới sàn nhà, hai hòn dái mọng bị cơ thể đè bẹp, hơn hết là không biết được chuyện gì đang xảy ra ở bên dưới đó. Chú nhóc nghe tiếng anh trai ngáy, tiếng ngáy dần đều đặn và to rõ, tức là anh ta đã chìm sâu vào giấc ngủ. Cậu thấy thất vọng vì anh ta sẵn sàng bỏ mặc cậu bé sau việc làm do chính anh ta bày ra, và thấy mệt mỏi khi phải đi ngủ với âm thanh công suất lớn phát ra từ cái mồm hôi hám đó. Tân nằm úp mặt lên hai tay, cố không nghĩ ngợi chuyện gì linh tinh để con cu nhanh mềm. Lúc này cậu nghe tiếng cha bước xuống võng, liền sau đó là đèn bật sáng. Tân giữ nguyên tư thế, giả bộ đã ngủ say, lắng nghe âm thanh của cha.
Người cha đi đái ở sàn nước sau nhà, Tân ngẫm nghĩ nếu cậu đợi thêm một chút thì đã được đi đái cùng cha và sẽ không phải xảy ra chuyện khó ưa này. Cha đái xong thì đi vào nhà, người đàn ông ngừng lại trước gian ngủ của hai con rồi kéo màn nhìn vô trong. Cha thấy Sơn nằm ngủ banh háng ngáy to trên nệm, còn Tân thì nằm sấp mặt lên sàn nhà với chiếc quần lót tam giác màu vàng in hình Doraemon bị tuột xuống tới gần đầu gối. Cha lắc đầu, thở dài, lấy điện thoại chụp hình với đèn flash sáng choang, lấy đó làm bằng chứng để ngày mai sẽ chửi và phạt cậu. Người đàn ông nói thầm, nhưng đủ để Tân nghe, “Thằng út này sao càng ngày nó càng biến thái, có biểu hiện bịnh hoạn sao sao đó. Có phải thằng hai lây cho nó không ta. Trong khi thằng anh nó đi ngủ mặc quần áo đàng quàng, thì nó mặc có cái quần xì, đã vậy mà còn cố tình tuột xuống lòi đít. Không lẽ thằng này lớn rồi bắt đầu bị bịnh biến thái, thích khoe hàng cho người khác thấy vậy đó hả ta?”
Cha Tân bước vào, lật cậu con trai về tư thế nằm ngửa, may mắn làm sao cu của Tân đã mềm hơn một chút nên rút ra khỏi lỗ tròn dễ dàng. Cha nắm tay cậu con trai mà kéo lên nệm. Tân đóng vai ngủ nên cố không tỏ vẻ gì khó chịu hay đau đớn, để yên cho cha kéo mình lên nệm và nằm kế bên anh hai. Người cha chụp thêm hình ảnh nhóc Tân lúc này nằm ngửa với cái quần lót tam giác màu vàng in hình Doraemon bị tuột xuống tới gần đầu gối, phơi con cu cương cứng một nửa giương thẳng lên nóc nhà lòi đầu khấc đỏ hỏn ướt át. Cha lắc đầu nói tiếp, “Chắc sinh lý của nó thay đổi rồi. Chắc bước vào tuổi dậy thì nên như vậy hả? Chắc nó có bịnh gì về biến thái hay phô dâm gì rồi, phải không ta?” Cha tuột luôn quần của cậu con trai mình rồi nói, “Mày thích phô dâm, thích khoe hàng hả? Tao cho mày khoe luôn nha thằng nhóc.” Người cha thấy đứa con lớn đang ngủ với tư thế tay chân lộn tùng phèo, liền cầm lấy chân của đứa con lớn mà đặt lên bụng đứa con nhỏ, cố nhét con cu của đứa con nhỏ vào giữa hai ngón chân của đứa con lớn, rồi chụp hình để ngụy tạo bằng chứng, kiếm cớ la rầy con.
Cha bước ra khỏi phòng, cầm lấy quần của chú bé bỏ vào giỏ đồ dơ ở bên ngoài. Tân đợi tới khi cha tắt đèn hẳn thì mới trở người, rút cu khỏi mấy ngón chân dơ dáy của anh hai. Đã khuya rồi, trời thì tối, cha vừa mới ngủ lại, cậu không thể lục lọi để kiếm quần khác mặc vào, cũng không thể mặc lại cái quần đã bị chọi vô giỏ đồ dơ. Cậu quyết định sẽ ngủ trần truồng đêm nay. Nghĩ là làm, cậu bé cố gắng chìm vào giấc ngủ khi đã mười giờ đêm mà vẫn chưa đi tè. Tân ngửa người nằm trên nệm rất thoải mái, cậu không còn mối lo nào nữa về việc bị tấn công cơ thể. Cậu bé nghĩ về những tháng ngày sắp tới, cậu không phải tới trường để chịu những trò chọc phá của đám con trai hoặc mấy buổi kiểm tra thân thể của mấy ông thầy, cậu sẽ được ở nhà phụ giúp cha và anh hai, cậu sẽ có thời gian dư để đi chơi dù không có bạn bè để rủ hoặc nơi nào để tới. Những dòng suy nghĩ cứ chạy vút trong đầu như đoạn phim tua nhanh, chẳng mấy chút lâu đưa Tân vào cõi ngủ.
Tân ré lên “Á!” khi đã lim dim được một lát. Cậu bé thấy miệng bị bịt lại nên không la thêm được nữa, mà chỉ biết nằm yên cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Từ từ cậu nhìn thấy qua bóng tối lờ mờ là khuôn mặt của anh hai ở ngay phía trên mặt cậu. Anh Sơn vừa mới ngủ say với những cơn ngái đều đặn, vậy mà giờ đã nằm đè lên người Tân mà nở nụ cười rồi hỏi, “Giựt mình hả Cu Đen? Anh bóp cu nhóc chơi thôi à. Anh thấy cu của nhóc bự quá trời, cầm vọc chơi thôi. Anh không có ý gì hết.” Tân gật nhẹ, “Dạ, anh hai.” Sơn nói tiếp, “Cu Đen cởi quần ra ngủ nude cho anh coi hả? Nãy anh kéo quần tới đít thôi, mà giờ nhóc cởi ra luôn rồi.” Tân lắc đầu nhưng chưa kịp giải thích về việc bị cha tuột quần thì anh Sơn đã đưa môi mình chạm vào môi em trai để chặn lại câu nói sắp thốt ra của cậu bé. Sơn nói khi đang chạm vào hai bờ môi mềm của em trai, “Cu Đen. Em là em trai ruột của anh. Đúng không?” Sơn cố tình hỏi để Tân phải trả lời, vì như vậy anh sẽ nhận được hơi thở của cậu em trai vào miệng của mình. Tân đáp, “Dạ. Đúng rồi anh.” Sơn nói tiếp, “Vậy tại sao em lại ngon tới vậy?” Tân bối rối, “Em, em không biết. Tự nhiên như vậy thôi à.” Sơn hít một hơi để hấp thụ khí thoát ra từ miệng của cậu bé, rồi nói tiếp, “Em, em ngon lắm. Em, em cao lớn, em hồng hào, em có con cặc bự, mà, mà đít của em cũng căng nữa. Em có biết không? Em có biết là em ngon lắm không?” Tân khựng lại một lúc, cậu không nghĩ sẽ có lúc bị anh hai nằm đè lên người và khen ngợi cơ thể của cậu. Tân nói, “Mà, mà có gì không vậy anh? Anh, anh làm em hơi sợ.”
Sơn ngay lập tức đưa hai ngón tay lên môi của Tân mà nhẹ nhàng đút sâu vào, chú bé theo phản xạ liền mở miệng ra, và thế là Sơn lại chạm môi để thế chỗ hai ngón tay bằng cái lưỡi của mình. Tân cảm nhận được lưỡi của anh hai đang nằm trong khoang miệng của mình, chiếc lưỡi cứ ngọ nguậy và di chuyển khắp nơi như một sinh vật đói khát đang tìm kiếm thức ăn. Tân không biết phải làm gì, cậu chưa từng trải qua chuyện này trước đây, đành nằm yên và để anh hai ngoáy lưỡi vòng quanh bên trong miệng của cậu. Anh Sơn lúc này rút lưỡi ra khỏi rồi nói, “Ủa, Cu Đen. Chưa có trai nào nút lưỡi với em hết hả?” Tân đỏ mặt nhưng trong màn đêm không thấy được, chỉ có làn da của cậu trở nên nóng hơn vì cảm xúc ngại ngùng là cảm nhận được. Cậu bé nói, “Em có biết gì về mấy cái đó đâu. Em nói thiệt mà.” Sơn cười khẽ, “Haha. Chết rồi. Anh tưởng em nút lưỡi với trai rồi, nên anh mới đá lưỡi với em. Vậy là anh đã cướp nụ hun đầu đời của em rồi đó hả? Haha.” Anh Sơn nói và cười như thể đây là chuyện cỏn con, Tân chưa ý thức được nụ hun đầu đời là gì và bị mất rồi thì có làm sao không, cậu chỉ không thích việc anh Sơn cứ thoải mái làm đủ trò trên cơ thể của mình.
Anh Sơn nói tiếp, “Nói chứ, cái này cũng dễ mà, em chỉ cần chuyển động cái lưỡi của mình rồi đụng vào lưỡi của người kia là được. Đôi khi họ sẽ mút cái lưỡi của em như mút kem vậy đó, thì em cũng làm lại y như vậy là được.” Tân đổ mồ hôi vì cảm giác bất an, cậu không thể nghĩ chuyện này theo chiều hướng bình thường được, ít nhứt là vì nó quá dơ, tại sao người ta lại nhét hai cái lưỡi vào mồm nhau rồi ngậm rồi mút rồi làm nước miếng di chuyển qua lại với nhau được chứ. Tuy vậy, Tân không có thời gian để xử lý các thông tin đó, cũng không có lựa chọn khác. Vừa dứt lời, Sơn ngay lập tức đổ người xuống và kết nối lại hai khoang miệng với nhau. Anh Sơn cử chiếc lưỡi của mình làm anh lính chì đi thám hiểm vùng đất mới, ở đó anh lính tìm thấy lưỡi của Tân là một anh lính còn non tơ rất mềm mại, nên cố hết sức mà kéo ngược về quê nhà. Anh Sơn ngậm miệng nhỏ hơn tạo lực hút, và cứ thế kéo lưỡi của Tân về miệng của mình rồi mút thật chặt. Tân ré lên không thành tiếng vì chiếc lưỡi đã bị hai bờ môi của anh Sơn hút vào, cậu bé không thấy đau lắm nhưng những trải nghiệm lạ này khiến cậu hoảng loạn. Sơn thả lưỡi của Tân ra sau vài giây rồi đưa ngay lưỡi của mình cho Tân, như một bài thực hành để cậu mút lưỡi của anh. Tân cố gắng thực hiện theo những gì anh hai vừa làm, cậu chu miệng nhẹ rồi ngậm lưỡi của anh hai mà kéo về phía mình. Sơn khúc khích cười thầm khi cậu em trai đã hiểu cơ chế hoạt động của hun đá lưỡi, và cứ thế hai người trao đổi cho nhau những cơn vờn lưỡi giúp tăng xúc cảm tinh thần cho nhau.
Khoảng hơn một phút sau anh Sơn nhẹ nhàng và chậm rãi rút lưỡi ra khỏi, anh nhìn cậu em trai trong khoảng không gian tối tắm, rồi chạm nhẹ vào môi của cậu nhóc. Tân theo phản xạ tự nhiên liền nhắm mắt rồi mở miệng mà sẵn sàng chiếc lưỡi, nhưng hóa ra anh Sơn chỉ đang hun môi chứ không hun lưỡi. Cậu bé ngại ngùng rút lưỡi vào khiến anh Sơn cười khúc khích mà ghẹo, “Thích rồi hả Cu Đen? Anh mới dạy cho đá lưỡi có chút xíu mà khoái dữ vậy rồi hả?” Tân mắc cỡ, không nói gì, chỉ nằm yên và lắc đầu tại chỗ. Anh Sơn đưa tay với xuống mà bóp vào cu của Tân, anh cảm nhận được con cu của em trai đã cương cứng hết cỡ không chỉ vì kích thước mà còn vì hơi ấm từ con cu. Anh nói, “Nè ha, thích quá, sướng quá, cu cửng cứng ngắc rồi nè.” Tân giựt mình, cảm thấy bối rối, cậu không kiểm soát được việc cương cứng vì quá tập trung cho màn đá lưỡi với anh hai, cũng như cậu cũng không nghĩ mình lại bị bóc trần sự thật bằng một cách đáng xấu hổ như vậy. Anh cười, “Thôi, bình thường mà, con trai lớn lên là phải vậy. Anh xin lỗi vì cướp nụ hun đầu của em, nhưng mà dù sao anh cũng dạy cho em biết trước, sau này trai có đòi đá lưỡi thì em cho ngay chứ không bỡ ngỡ nữa. Với lại, anh chỉ đang yêu thương em như em trai trong nhà thôi. Em đừng nghĩ gì hết nha Cu Đen.” Tân vẫn không nói gì, chỉ nằm yên và gật đầu tại chỗ.
Sơn cứ nằm lên người Tân mà ngắm nhìn khuôn mặt ngây thơ với đôi mắt mở to của cậu bé. Anh cầm lấy tay của Tân rồi nhét vào bên trong quần đang mặc mà hỏi, “Em thấy gì không Cu Đen?” Tân ngại, cậu muốn rút tay ra khỏi nhưng không nỡ làm anh mất hứng, đành nói, “Dạ, dạ, con, con cu của anh hai.” Anh cười, “Ừ. Con cặc của anh đang xìu hay cửng?” Tân ngập ngừng, “Dạ, dạ, thì, thì cửng.” Anh lại hỏi, “Ừ. Vậy biết tại sao cặc của anh cửng không?” Tân lắc đầu, “Em không biết.” Anh Sơn cười lớn hơn nhưng vẫn giữ mức thỏ thẻ, “Haha. Tại vì em trai của anh là một bé tiểu mỹ thụ, một bé trai ngon ơi là ngon đó.” Tân mắc cỡ quá mức, cậu không biết phải làm gì nữa nên quyết định mỗi tình huống khó xử xảy đến là cậu sẽ chỉ nằm bất động không nói gì. Anh Sơn thấy em út trơ người liền nói tiếp, “Em có biết là. Nếu em không phải em trai ruột của anh, thì anh đã đụ em từ nãy giờ rồi không? Anh biết là em chưa đủ tuổi, nhưng anh vẫn sẽ đụ em. Em có biết không?” Tân nằm yên, không trả lời, cậu đã tự đặt ra quy tắc như vậy. Sơn dịch người xuống thấp một chút khiến tay của Tân tự rơi khỏi quần anh, rồi anh đưa lưỡi liếm nhẹ vào đầu núm dú bên trái của cậu em trai. Sơn thấy cậu em thở nhanh dần, anh cảm nhận được rõ khi kê mặt sát vào người em trai, anh cũng thấy cái núm dú cứng dần lên và tạo thành một đầu nhọn, vậy là anh dùng răng cắn nhẹ vào khiến Tân giựt bắn mình mà giãy tay xuống sàn nghe rất rõ tiếng.
Sơn và Tân dừng lại ngay vì sợ cha sẽ nghe được mà quát nạt, tuy nhiên phát lên giữa đêm chỉ có tiếng ngái. Sơn cười rồi hun môi cậu em trai mà nói, “Anh đang mút núm dú em đó. Sau này em có bạn trai hoặc có chồng, người ta cũng sẽ làm cho em như vậy. Anh đang làm là vì anh em trai trong nhà thôi. Em đừng suy nghĩ nhiều nha Cu Đen.” Tân một lần nữa nằm yên khiến anh Sơn ngầm hiểu đó là phản hồi của sự đồng tình. Anh Sơn liền đưa lưỡi liếm nách của cậu em trai, rồi chậm rãi di chuyển đầu lưỡi chạy dọc theo thân người của cậu bé mà dừng lại ở háng. Anh liếm nhẹ vào hòn dái bên trái, rồi liếm quanh trứng dái bên phải, sau đó mở miệng ngậm lấy cả hai rồi mút nhẹ khiến Tân phải rên lên thật khẽ. Sơn rút miệng ra khỏi dái rồi lại lao thẳng lên trên mà đá lưỡi với Tân một lần nữa. Anh hỏi, “Em thấy trứng dái của em ngon không?” Tân nằm yên, mặt nhăn nhẹ vì không hiểu và vì khó chịu. Sơn nói, “Anh vừa bú dái của em, giờ anh nút lưỡi với em, thì coi như em đã tự bú dái của chính mình. Hehe.” Tân vẫn nằm để anh hai thoải mái với những trò vờn nhau. Anh nói tiếp, “Sau này em thử tập yoga đi, anh nghĩ cặc em đủ dài để em có thể cúi người mà tự bú cặc của mình.”
Tân vẫn nằm im ru, Sơn thở dài rồi ngồi xuống ở bên cạnh mà nói, “Thôi, anh nói thiệt với em, là anh rất thèm em, anh chịu không nổi. Em ngon quá Cu Đen ơi. Nhưng mà, thì, dù sao em cũng là em trai của anh, anh không thể làm bậy với em được, nên, nên, coi như em cho anh làm này làm kia để giải tỏa nha, miễn sao anh không phá trinh của em là được.” Tân lúc này mới hỏi, “Làm này làm kia là sao? Anh nói thử em nghe đi.” Sơn nói, “Ờ thì, anh sẽ không đụ em, cái này là chắc chắn rồi, nhưng mà lỡ thèm quá thì cho anh hửi một chút cũng được. Với lại, anh không bú cặc của em, vì anh không thích bú cặc thụ, với lại bú vào cặc em sẽ sậm màu, và như vậy thì người khác sẽ biết.” Tân suy nghĩ một chút, dù sao anh cũng không làm gì quá nhiều và vì cha nói anh hai cần hơi ấm gia đình, nên cậu bé gật đầu, “Dạ, anh làm gì cũng được, miễn sao anh thấy thoải mái là vui vẻ là được. Anh em trong nhà mà, em không suy nghĩ gì nhiều đâu.”
Sơn bỗng thấy hơi nhói lòng vì câu nói “đừng suy nghĩ nhiều” vốn dĩ được anh dùng để thao túng tâm lý cậu bé, giờ cậu lại thật sự hiểu theo đúng nghĩa như vậy. Anh nói, “Ừ, nhưng mà thôi, bây giờ anh sẽ đi ngủ và anh để cho em ngủ. Mai mốt anh có nhu cầu thì anh sẽ nói trước để em chuẩn bị.” Tân đáp, “Dạ, anh cứ nói em trước. Em không rành lắm, nhưng anh hướng dẫn đi rồi em làm theo. Giống như cái nút lưỡi hồi nãy đó.” Anh Sơn không chỉ mất hết hứng thú với em trai, mà ngược lại anh còn có cảm giác tội lỗi, anh không ngờ đứa em của mình lại trong sáng tới vậy, đứa bé có lẽ không nhận thức được những gì vừa xảy ra là xâm phạm cơ thể, tấn công tình dục, đặc biệt là đối với trẻ em dưới tuổi. Anh xoa tóc Tân mà nói, “Ừ, thôi. Cu Đen ngủ đi. Sáng mai nghỉ hè rồi, nên không cần dậy sớm. Em ngủ ngon nha.” Tân chống hai tay lên sàn nhà, cố đưa người lên cao rồi hun nhẹ vào môi anh Sơn mà nói, “Dạ. Anh hai ngủ ngon.” Sơn phải nằm xuống thật nhanh vì cảm xúc đã tăng cao hơn. Sau tất cả, đối với Tân thì màn nút lưỡi mạnh bạo khiến con cu của cậu cương cứng và rỉ nước chỉ là một cử chỉ yêu thương trong sáng của anh em trai dành cho nhau.

Tâm sự
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.